Báo chí khen ca khúc mới của chàng Hozier là lấy được nhiều nước mắt của người yêu nhạc. Mình nghe Nina cried power, thấy cũng thường. Mình không có ấn tượng gì với nhạc của Hozier. Phải nói trong tất cả các ca khúc của chàng, có mỗi Take me to the Church là tạm được. Tựa bài hấp dẫn, và mình nghi là nhờ nhiều fan cuồng nữ mà chàng được giải Billboard cho bài này năm 2015.
Hozier người Ireland mà thoạt nhìn người ta phải thốt lên: ôi lạy Chúa !
Chàng đẹp, cao ráo, nghệ sĩ tất nhiên rồi, gương mặt hao hao Jesus, tóc dài rủ xuống đôi mắt xa xăm. Giọng chàng ấm, những ngón tay thon tiểu tư sản nhấn nhá trên cac phím đàn cũng điêu luyện duyên dáng như khi chàng nhả những lời ca.
Tuy nhiên, ngoài tiếng trống dồn trước đoạn điệp khúc hoành tráng « Hãy mang ta tới nhà thờ, ta sẽ thú tội và người cứ mài dao.. » thì còn lại khá nhàm, không có gì mới mẻ, vẫn chỉ là vài cảm xúc vụn vặt, loanh quanh ..
Bài hát như tiếng thở dài, vừa như tiếng kêu hụt hơi vì mất phương hướng của con cá bị dạt lên bờ… Chết, đời mà chỉ có mỗi thú vui trên giường thì không hiểu người ta sống đc bao lâu ??? 😉 Thôi, dù sao trong bài chàng cũng đã lạy Chúa.. Dù sao chàng sáng tác cũng cách đây 5 năm, thời chàng mới 24.
Mình cam đoan với tiếng thì thầm Amen và ánh mắt buồn ngước lên cõi vô định thế kia, đến Chúa là đàn ông cũng còn tha thứ cho chàng 😉
Riêng mình thì tin nếu đóng phim, chàng sẽ thành công hơn, nhất là những kiểu phim như Romeo-Juliette, nơi tình long lanh thường chết yểu sau vòng gửi xe 😃 (5/2019)
Catégorie : Tản mạn
Trong bảo tàng thành phố nơi mình ở, có một cái ống tiết kiệm tiền của thế kỷ 16 mọi người ạ. Ôi lạy Chúa, con người thời đó sao vừa thực tế, đơn giản và trong sáng (giống mềnh ;-)) thế nhỉ.
Sóng thần Phục Hưng quét qua châu Âu suốt 3 thế kỷ vẫn chả lung lay được tinh thần hiện thực gốc rễ xứ Flanders, hehe 😃
Dạo này thỉnh thoảng hay nghe Lân Nhã hát tình ca. Một thanh niên nghiêm túc, trông hơi giống anh Trỗi
nhưng chàng không quăng lựu đạn, lại càng không đặt lựu đạn vào tay người khác, chàng chỉ « bỏ bom » với giọng hát trời ban của chàng. Sao lại có người được ông Trời tặng cho một giọng hát ấm áp, đầy đặn, nội lực cân bằng đến vậy nhỉ. Nghe Nhã hát tôi không thót tim lo hộ như nghe nhiều ca sĩ khác, chàng xử lý các đoạn lên xuống nhấn luyến ngưng ngắt rất mượt, rất êm. Nghe Nhã hát là tôi không khi nào vừa nghe vừa tranh thủ làm việc gì đó. Nghe Nhã hát là chỉ nghe và enjoy vậy thôi, chèn việc nọ việc kia vào là… hỏng ![]()
Từ lúc Lân Nhã hát, tôi bắt đầu rón rén nghe lại nhạc Việt, hehe.. Đùa vui chứ tôi đành phải sorry Trịnh Nam Sơn, sorry Tuấn Ngọc, sorry Trọng Tấn, sorry Lâm Nhật Tiến với Trường Vũ… thậm chí cả Trịnh Công Sơn, hihi…
Never fall in love !
Đúng roài, ngu chi dính vào yêu đương 🙂 Nhớ một câu trong chuyện ngắn của bác Thiệp có bình về tình yêu « tin tôi đi, đó là một hung thần! » nghe mà nổi da gà (Chuyện tình kể trong đêm mưa). 20 năm trước đọc chả hiểu gì. 10 năm sau đọc lại hiểu lờ mờ. Còn giờ thì thấm kinh luôn, thật ![]()
Mà cụ Lữ Liên đặt lời Việt cho bài Niềm Đau Chôn Giấu này cũng ghê.
Tình yêu ngõ tối sâu
Hồn ta ngỡ mình về đâu
…
Nhân tiện nói về tình yêu, danh ca bất hủ của Bỉ, ngài Jacques Brel với ca khúc nổi tiếng « Xin đừng bỏ anh », bằng giọng hát da diết bóp nghẹt bao trái tim, làm rơi bao nước mắt… Ấy thế, nhưng chính ngài đã phản bội vợ mấy lần rồi ra đi ở tuổi 49. Vợ ngài ở vậy một mình mãi đến ngày 1/4/2020 mới rời cõi đời ở tuổi 93. Lúc sống, bà đáp ứng đúng những gì chồng đã hát: kiểu gì cũng không li dị. Mà đây là chuyện nghiêm túc. Hoàn toàn không phải Cá tháng Tư 😉
Thôi, nợ duyên cũng như trông chờ
Lòng có còn chỉ là chút tình nhớ
Ta nhắc đến mỗi khi chiều mơ…mơ…mơ… 🙂
Bi kịch của nhiều người là lên nhầm tầu mà cứ đinh ninh mình sẽ tới đích 😅
Mark Twain từng nói: “Không phải điều bạn không biết khiến bạn gặp sai lầm. Mà sai lầm đến từ những gì bạn tin tưởng tuyệt đối nhưng sự thật thì không phải như vậy ».😎
Châu Âu lúng túng trong khủng hoảng năng lượng..
S’abonner pour poursuivre la lecture
Abonnez-vous pour avoir accès à la suite de cette publication et au contenu réservé aux abonnés.
Một linh mục ở một làng nhỏ trong thị trấn nọ bị ốm rồi qua đời. Linh hồn ông lên thiên đàng và gặp thánh Pierre. Thánh Pierre xem xét hồ sơ của người mới: một cuộc sống bình lặng, một tâm hồn trong sạch không mắc tội lỗi nào. Thánh Pierre mở cửa cho ông vào thiên đàng. Thánh Pierre giải thích trong thiên đàng mỗi người sẽ sở hữu một cỗ xe mây đưa đến những nơi vui vẻ tuyệt vời: đi ăn tiệc, đi nghe nhạc, đi khiêu vũ tuỳ thích…
Ngày đầu tiên, vị linh mục tận hưởng cuộc sống tuyệt vời trên thiên đàng. Ông tới những bữa tiệc tràn ngập hoa trái và đồ ăn ngon, ăn uống thoả thích, xong đi nghe hoà nhạc du dương, rồi xem các điệu múa tuyệt mỹ …
Ngày thứ hai, ông bắt đầu nhận ra rằng cỗ xe mây của ông chưa phải là cỗ xe tuyệt nhất.
Ông quan sát thấy có một chàng trai da ngăm ngồi trên một cỗ xe mây lộng lẫy, lướt với tốc độ nhanh hơn xe của ông và trên xe còn có cả các cô gái xinh đẹp và một dàn nhạc hoành tráng.
Ông quay lại chỗ thánh Pierre và hỏi:
- Cả cuộc đời tôi, tôi luôn vượt qua mọi cám dỗ, tôi phục vụ Chúa với lòng thành kính nhất.. rồi tôi được lên đây. Nhưng có vẻ như tôi vẫn chưa có được một số phận đáng mơ ước. Tôi thấy cái anh da ngăm.. tôi không rõ anh ta đã làm gì để được nhận một cỗ xe đẹp và tốt hơn của tôi vậy ?
Thánh Pierre đáp: - Ông làm linh mục ở một thị trấn nhỏ heo hút. Mỗi chủ nhật chỉ có khoảng mươi người đến
cầu nguyện trong nhà thờ của ông. Còn anh kia, anh ta là phi công của hãng hàng không đó. Mỗi ngày có 350 hành khách cầu Chúa khi anh ta cho máy bay cất cánh và hạ cánh đó, thưa linh mục. 🙈🙈🙈
Bí quyết thành công và hạnh phúc trong cuộc sống chỉ nằm ở hai việc: quản lý tài chính và quản lý cảm xúc, trong đó cái sau quyết định 90% cái trước.