Xem tranh của James Ensor là tôi hay nhớ tới một câu trong truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp : « mặt người ít lắm » (9/9/2017)
Catégorie : Tản mạn
(9/5/2017)
Hôm nay có một con ruồi quá may mắn. Nó vo ve ngay khi ta bắt đầu bữa trưa. Làm sao ta biết được nó từ đâu tới ? Ta nghe như có hạt cát sa vào nhãn . Ta đưa mắt nhìn cái vỉ đập ruồi. Nó ở gần cửa sổ, ngay tầm với của ta. Con ruồi lúc này đã đậu trên bậu cửa và có vẻ rất khoái chí. Nó còn xoa xoa hai tay (à hai chân trước) , ko hiểu ý nó muốn gì, trêu ngưoi ta ư ? Được lắm ! 2 giây thôi con nhé. Ta nhẹ nhàng đưa tay về phía cái vỉ. Một động tác êm như nhung ta học được khi quan sát các diễn viên múa. Nhẹ như nước từ tốn như hơi thở ta học được khi quan sát các thiền sư. Nó làm sao mà biết được !Nhưng…ai mà biết được. Đúng lúc tay ta gần chạm tới cái vỉ, một thứ ánh sáng như thiên đàng rọi tới. Ôi, nắng ! Sao hôm nay nắng gì mà lộng lẫy quá vậy ? Nắng tung váy bên cửa sổ và nhún nhảy trên những chiếc lá xanh. Nắng dịu dàng ngiêng đầu tinh nghịch tròn xoe mắt nhìn ta . Trong một thóang, ta ngộ ra « nắng thủy tinh » ai đó từng hát. Nó trong veo, vừa lấp lánh như kim sa, vừa mong manh cho ta cảm giác nếu ta nhìn lâu, nó sẽ vỡ vụn ra vì ngượng. Ôi chúa ơi ! cảnh giới này mà lại có một con ruồi bét nhè chè đỗ đen thì còn ra thể thống zì . Ta bất động mấy giây rồi nhón tay nhẹ mở cửa sổ, êm còn hơn bông và từ tốn hơn cả hơi thở, tới mức con ruồi chả thèm liếc ta. Một cơn gió mát rủ con ruồi bay ra bên ngoài. Ở đó, nắng thậm chí còn rực rỡ hơn. Ta vẫy tay và nói với theo: Chúa ban phước cho ngươi ! nhưng đừng có quay lại đây lúc trời mưa, nhé
Ta cũng không biết nó có nghe thấy không. Ta làm sao mà biết được . Ai mà biết được ! Tự nhiên ta không muốn ăn nữa.Ta ngồi đó và lặng lẽ ngắm nắng . Lúc đó khỏang 12h15.
Con cháu nhà cụ Magritte nghịch quá cơ ![]()
Mình có một thói quen (chả biết xấu hay tốt) là hay nghĩ miên man trong khi là quần áo. Chợt nhận ra, quần áo mỗi lúc một thẳng thớm, còn những suy nghĩ thì mỗi lúc mỗi xoăn tít
Thật chả hiểu đang ở đâu, trong hiệu giặt là hay hiệu làm đầu nhỉ
Có những thứ không tài nào ủi thẳng ra được
(29/7/2017)
Đây, ai vẫn theo học thuyết « não đàn ông, não đàn bà » thì đọc cái này .Không có đâu ! Tòan não phẳng cả thoai . Đừng có tuởng bở
Não não cái zề, ngộ sớm ngộ chậm đều do duyên nghiệp mà ra hết.Sao mà tui thấy Phật giáo và khoa học luôn gặp nhau ở đâu đó vậy ta !
—————
« Đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim » là câu mà chúng ta nghe đến rách tai. Nhưng theo kết quả mới đây của các nhà nghiên cứu thuộc trường đại học Tel-Aviv, đăng trên tạp chí khoa học PNAS, não của đa số con người đều có những đặc tính như nhau.Kết quả dựa trên nghiên cứu và phân tích 1450 não người qua các chụp scan não cho thấy chỉ có 1 đến 4 % là có não tỏ ra rất đàn ông hoặc rất đàn bà, còn thì như nhau cả. Sau khi quan sát kích thước của các não bộ khác nhau và độ kết nối giữa các não bộ này, các nhà khoa học thấy rằng chả có gì khác giữa não đàn ông và não đàn bà cả, mà chỉ có những sự khác biệt giữa các cá nhân. Từ nay những lý thuyết cổ điển kiểu có sự khác biệt giữa não đàn ông và não đàn bà có thể vứt vào sọt rác . « Không chỉ có hai dạng. Khi nói tới não bộ, có rất nhiều dạng chứ không chỉ hai » , Joel Daphna – truởng nhóm nghiên cứu nói. Phát hiện này đặc biệt quan trọng. Bà nói thêm : Vì mọi người cứ cho rằng nếu bạn biết giới tính một ai đó thì bạn có thể phán gì đó về họ và cách não họ họat động ra sao. Điều đó chả có bằng chứng khoa học gì sất. Bạn không thể dựa trên giới tính một ai đó để khẳng định cách mà não người ta sẽ họat động ». (2/12/2015)
Ta yêu những buổi sáng thức dậy nhẹ nhàng mà không bị cái đồng hồ nào the thé gọi. Thật. Bất cứ thể lọai nhạc nào cài vào đấy cũng trở nên vô duyên kinh khủng
Ta cũng biết có những người khi thức dậy, việc đầu tiên họ làm là tóm lấy cái đồng hồ và .. ném vào tuờng , hahaha ))))))) (27/12/2015)
S’abonner pour poursuivre la lecture
Abonnez-vous pour avoir accès à la suite de cette publication et au contenu réservé aux abonnés.