NGƯỜI CANH GÁC

Tác giả: Christos (Pháp)
Giới thiệu và chuyển ngữ: Vân Lê

***************

Phần 2: Ngục cung của quái vật Minotaure
Tập 6: Giải cứu cha mẹ

Màn đêm buông xuống khi họ đến được bức tường thành bí hiểm. Joris và Yaëlle hơi kiệt sức sau chuyến đi dài. Về phần Gérouak, anh vẫn im lặng và vô hình. Thật khó để có được một người bạn đồng hành kín đáo hơn thế…
Họ bước lên cây cầu bắc qua một vực sâu hun hút không thấy đáy đâu. Cầu có độ dốc cao và đá cuội trơn trượt, phải bước hết sức cẩn thận để không bị ngã. Sau những bậc thang cuối cùng, họ đến trạm gác ở cổng đầu tiên. Bốn người đàn ông đầu chó, miệng sùi bọt, thân hình thô ráp và vạm vỡ chặn họ lại. Tay nắm chặt những giáo và khiên, chúng sủa vang và khệnh khạng tiến về phía hai bạn trẻ. Chúng nhìn họ một lúc, gầm gừ gầm gừ, sau đó hạ giáo mác xuống và vẫy tay ra hiệu cho họ đi qua. Chân Joris run bắn lên khi thấy những sinh vật hung bạo này tiến đến gần. Nó thầm nghĩ chúng sẽ cắt họ thành từng mảnh.
Khi họ đến cánh cửa thứ hai, hai con hippalectryon xuất hiện từ bóng đêm và vây lấy họ. Chúng sáp lại và đánh hơi như chó săn. Sau khi hít ngửi họ một hồi, mấy quái vật lạch bạch bỏ đi. Lối vào đã mở ngỏ.
– Qua được hai lần rồi đấy ! Vẻ như hơi quá dễ nhỉ ! Yaëlle thì thầm.
– Bọn ngựa gà cồ cộ này thật là đần độn ! Gérouak chế nhạo.
Joris không nói gì. Họ đã tới cánh cửa cuối cùng. Không thấy ai canh gác cả. Họ đang chuẩn bị băng qua hiên thì bỗng một giọng nói vang lên:
– Các ngươi là ai ? Từ đâu đến ? và làm gì ở đây?

Người Canh Gác (tập 6) ebook

Xem tập 6 – Người Canh Gác

3,25 €

NGƯỜI CANH GÁC

Tác giả: Christos (Pháp)
Giới thiệu và chuyển ngữ: Vân Lê

*********

phần 2 : Ngục cung của quái vật Minotaure 

tập 4: Bóng đen bên cửa sổ

Nếu là mặt sấp thì tôi sẽ đi !

Yaëlle tung một đồng xu. Nó làm một vòng hình bầu dục trước khi rơi xuống và xoay tròn như một con quay trên mặt đất.
– Chết tiệt ! Lại là mặt ngửa à ! cô càu nhàu. Thôi kệ, tôi cứ đi vậy !

Cô cần phải biết. Đã hơn một tháng từ lúc Joris bấm chuông cửa để chào cô trước chuyến đi, cô không còn nhận được tin tức gì nữa. Kể từ cuộc gặp với thần Pan ngày hôm trước, cô không còn cảm thấy yên lòng nữa. Mà ngôi làng này cũng chả yên bình như tưởng thế…
Cô rụt rè tiếp cận bộ đôi Benoît và Gilles. Cả hai đang ngồi xụp ở một góc yêu thích của họ.
– Xin chào các bạn! Các bạn có tin gì từ Joris không?
Cố gắng làm vẻ thờ ơ trong giọng nói của mình, nhưng cô biết hai ông bạn không bị lừa.
Benoit cười khúc khích:
– A, chào Yaëlle ! Thật hân hạnh biết bao ! Nhưng than ôi, chúng tôi không biết gì hơn bạn, bạn thân mến ạ. Tôi cứ nghĩ rằng bạn mới là người nắm tin tức ý chứ …
– À không… cô bắt đầu lắp bắp, hai má đỏ bừng. Tôi cũng không biết gì cả đâu !
Cô vừa bước đi vừa lí nhí chào tạm biệt một cách xã giao. Gilles chạy theo.
– Khoan đã ! Đừng để ý đến Benoît. Không phải lúc nào cậu ấy cũng dễ chịu, nhưng cậu ấy rất tốt.
– Không sao đâu… Yaëlle nói khẽ.
– Mình chỉ muốn nói với bạn rằng hôm nọ khi đi ngang qua nhà cậu ấy, tối thứ Hai…à không, tối thứ Ba, mình thấy tấm rèm cửa sổ bếp chuyển động. Hình như có ai ở đó…
– Bạn có nhìn thấy đó là ai không ? Yaëlle hỏi, loé lên hy vọng rằng cuối cùng Joris cũng đã trở về.
– Không, mình chỉ thấy một cái bóng thôi. Có thể là bất cứ ai. Nhưng mình muốn bạn biết điều đó.
– Cảm ơn Gilles, bạn thật tử tế !
– Bạn biết chỗ nhà cậu ấy ở không ?
– Có … à không, mà sao cơ ? cô lắp bắp.
– Thì… trong trường hợp bạn muốn ghé qua xem cậu ấy đã về chưa.
– À ừ… mình cũng chưa nghĩ tới điều đó ! cô nói dối.
Nó chỉ cho cô đường tới đó rồi quay lại chỗ Benoît, cậu chàng đang nhìn họ một cách kỳ cục.
« Cậu ấy thật sự tốt bụng » – Yaëlle thầm nghĩ. “Còn Benoît thì .. hừm, thật là phô trương! Không biết sao Assia lại yêu cậu ta ! »

Khi cô đến trước cửa nhà ba mẹ Joris, cô để ý thấy khu vườn bị bỏ hoang: bãi cỏ không ai xén tỉa và hộp thư thì đầy tróc, những lá thư tràn cả ra bên ngoài… Không có gì cho thấy họ đã trở về nhà mà hoàn toàn ngược lại.
Gilles đã nhầm, không có ai ở đây cả. Thất vọng, cô định quay đi thì thoáng thấy có một chuyển động phía sau tấm rèm cửa trên gác..

Người Canh Gác (tập 4) ebook

Xem tập 4 – Người Canh Gác

2,50 €

Người Canh Gác

Tác giả: Christos (Pháp)
Chuyển ngữ: Vân Lê


Phần 1: Bí mật lớn (tập 2)

Chương 6: KHU RỪNG

Có hai con đường dẫn vào rừng. Một đường cách nhà nó vài căn có vẻ hơi quá mạo hiểm: mẹ nó có thể nhìn thấy từ ngoài vườn. Gần như chiều nào bà cũng ở đó, để viết… Tốt nhất là nên đi con đường bên kia: một con hẻm ít ai để ý, khuất sau dãy hàng rào tuyết tùng.
Nó có cảm giác như đang lao vào hành lang của một lâu đài ma ám nào đó! Một nỗi sợ hãi mơ hồ nhen nhóm bên trong, cảm giác bùng nhùng như là nó đã từng trải qua điều này trước kia. Có vẻ như cơn ác mộng của mình … Nó lẩm bẩm. Đến bìa rừng, nó huýt sáo để tự trấn an một chút.

Nó bị giật ra khỏi dòng suy nghĩ bởi tiếng « c-rắc » của một cành cây, tiếp theo là một tiếng rít ngắn. Nó đông cứng lại, các giác quan căng ra. Đó không phải tiếng bước chân của một người đi dạo hay của bác bảo vệ rừng. Ôi không ! hoàn toàn không !
Có một tiếng rít đáng ngờ khác. Ai đó đang đi đến! Ai đó hoặc cái gì đó. Có thể chính là cái mà cha không muốn nó thấy. Và điều đó đang đến rất gần…

Nó bỗng nhận ra sự im ắng xung quanh mình: chim chóc không hót nữa. Nó nhớ cha từng nói: chim chóc cảm nhận được những thay đổi. Khi chúng im lặng, đó là dấu hiệu của một cơn bão hoặc sự nguy hiểm nào đó.
Một cách cực kỳ nhẹ nhàng, nó ngồi khom xuống và di chuyển dần về phía một cây sồi lớn. Từ đó nó có thể quan sát mà không bị phát hiện. Những tiếng rít ro bắt đầu gần hơn. Giờ đây nó nghe rõ những tiếng chân nặng nề nện trên mặt đất. Trong một khoảnh khắc, nó hiểu cái gì đang đến gần…

Người Canh Gác (tập 2) ebook

đọc Người Canh Gác (tập 2) – 45 trang

2,70 €

NGƯỜI CANH GÁC

Tác giả: Christos (Pháp)
Giới thiệu và chuyển ngữ: Vân Lê

*********

phần 1 : Bí mật lớn (tập 1)

Chương 1: Những ngôi nhà, những ngôi nhà…

Joris băng vội qua hành lang và bước nhanh vào phòng khách.
Nó hơi chững lại, do dự khi thấy những tấm giấy dán tường. Trên đó các họa tiết thể hiện những ngôi nhà: ngôi nhà của nó, được vẽ từ nhiều góc, và những ngôi nhà khác mà sao nó thấy quen thuộc một cách lạ lùng. Tất cả được vẽ bằng than chì và phấn đỏ.
Mới sáng nay, nó vẫn còn nghĩ ở đó là những tấm giấy phủ đầy những bông hoa to màu hồng phấn.
« Họ đã thay chúng lúc nào nhanh vậy ta ? » – nó tự nhủ, nhưng cũng không nghĩ gì nhiều.

-Mẹ ơi ! nó gọi to, như mọi tối mỗi lần đi học về.
-Mẹ đây, con trai đấy à ?

Giọng nói phát ra từ chiếc ghế bành, chiếc ghế mà cha của Joris đã mang từ trên kho gác mái xuống. Vợ ông không thích nó nên bà đã nài nỉ đặt nó ở tận góc tít cuối phòng. Từ lối vào phòng khách người ta khó mà thấy được. Bà luôn cho rằng chiếc ghế có mùi của một con chó già hôi hám.
Joris chỉ có thể nhìn thấy cánh tay của mẹ đặt trên một tay ghế. Nó đến gần, hơi nhíu mày: đây là lần đầu tiên mẹ ngồi vào chiếc ghế đó ! Bà đang đọc sách và ngẩng lên:

– Joris à, con có một ngày ổn chứ ?
Dáng bà ngồi gập một cách rất lạ, lưng hơi cong lên, trông như một con mèo ở thế sẵn sàng vồ mồi.
– Vâng, con ổn… nó lẩm bẩm trong miệng – Mẹ đang đọc gì vậy?
Nó muốn mẹ kể với nó về những gì bà đọc, nếu không nó sẽ cảm thấy rằng bà đang giấu điều gì đó, rằng bà có một cuộc sống bí mật trong những cuốn sách.

– Một cuốn truyện rất thú vị. Ta khuyên con nên đọc ! bà nói, giọng hơi khàn khàn.

– Truyện nói về gì ạ ? nó hỏi một cách máy móc.

– Về chúng ta… bà đáp lại tức thì. Nó nói về chúng ta đấy. Và con biết nó nói gì không ?
Bà hơi nghiêng đầu một cách rất kỳ cục.

Joris nuốt khan. Có gì đó không ổn, nó không biết phải nói sao. Ai đã thay họa tiết giấy tường ? Mẹ nó đang ngồi trong chiếc ghế bành đó ư ? Và giọng nói của bà? Thái độ của bà? Nó không biết, nhưng tất cả những chi tiết đó gộp với nhau khiến nó khó chịu. Nó bỗng cảm thấy rùng mình và sự khó chịu từ bụng dâng dần lên cổ họng …

– Không ! cuối cùng nó cũng đáp. Nó nói gì về… chúng ta vậy ?
– Nó cho rằng chúng ta đang ở trong tù…
– Sao cơ ? Ở trong tù ư ? Joris thốt lên, thấy ý tưởng đó thật ngu ngốc.
– Mày biết rất rõ tao đang nói gì đấy, thằng oắt con kia ! mẹ nó bỗng quát to và bật đứng dậy.

Joris giật nảy người. Mẹ đang đứng trước mặt nó, miệng méo đi một cách gớm ghiếc. Đôi mắt chợt phình to ra chiếm hết nửa khuôn mặt bà, trông như hai cái giếng không đáy sẵn sàng nuốt chửng nó. Nó kinh hoàng thấy mái tóc của mẹ cũng biến dạng: những lọn tóc nâu xinh đẹp của bà đã biến thành những con rắn đang oằn oại tứ phía và thè lưỡi về phía nó.
Qua cơn sốc vì bất ngờ, Joris bắt đầu lùi dần về phía hành lang, cố gắng bình tĩnh hít thở, như cha đã từng dạy nó.

– Bà không phải mẹ của ta ! nó hét lên. Bà là ai ?

Người Canh Gác (tập 1) e-book

đọc Người Canh Gác (tập 1)

2,50 €