Tiên cá không nước mắt

Nàng tiên cá (Little Mermaid 2023) phiên bản mới nhất của Disney không biết phải tả sao 😅

Từ vài năm trở lại đây, Disney có vẻ chạy theo một style mới, kiểu làm hài lòng tất cả mọi người, nên các phiên bản sau này của Disney đều na ná nhau: nhàn nhạt, chung chung, hướng tới những giá trị cào bằng xuê xoa kiểu « 5 châu 4 bể đều là anh em » 😅😅😅

Những phim gần đây của Disney từ Avatar cho tới Pinocchio rồi giờ Little Mermaid đều khá chán, không có sức hút…

Phim mở đầu bằng cảnh sóng biển rất đẹp và lời dẫn: 

 » Nàng tiên cá không có nước mắt, bởi vậy nàng đau khổ nhiều hơn ».

Mở đầu thì ổn. Nhưng hơi tiếc là toàn bộ phim cho thấy một kịch bản lỏng lẻo và nhiều lỗi. Casting có vấn đề: chọn sai người, đặt sai chỗ.. Mặc dù các diễn viên rất cố gắng nhưng do diễn không tới nên càng làm cho kịch bản lủng củng thêm…

Cốt truyện tuy cũ nhưng có khá nhiều đất để phát triển lên một tầm mới thú vị hơn hẳn. Tuy nhiên ê kip phim đã không khai thác được những gì cần thiết. Có cảm giác đạo diễn hơi quá dễ dãi hoặc do ngân sách hạn hẹp gò bó nên không có nhiều lựa chọn..

Tạo hình nhân vật Triton vua thủy tề hơi èo uột, không ra được chất của Chúa tể Đại dương. Đặc biệt trang phục xấu, nhất là vương miện.. không ra được cái uy của một vị vua. Javier Bardem, chồng nàng Penelope bên ngoài khá đẹp zai nhưng vào phim nhập vai không ra được cái thần của chúa biển.

Tạo hình phù thủy Ursula thì đuối, diễn không tới và thiếu thuyết phục.. nhiều đoạn lóng ngóng nửa ác nửa ngu ngơ..

Cốt truyện còn gượng gạo ở chi tiết hoàng tử được nhận làm con nuôi… Các cảnh hoàng gia thì qua loa..  Nhiều đoạn chuyển cảnh bị thiếu tự nhiên, làm tuột cảm xúc người xem… Camera dính nhiều góc máy chết..

Nhiều tình tiết bị mất liên kết. Tiên cá thì thấy sơn cả móng tay, đã bị mất giọng hát để đổi lấy đôi chân.. xong tự nhiên lại cất tiếng hát lúc mặc quần áo…khiến người xem bị rối. Nhân vật chính thoại với anh bạn cá « đừng làm một con cá trong bể cá cảnh », nhưng bối cảnh phim thời đó lại chưa có bể cá 😅 Đoạn từ cá hóa thành người có hai chân hơi bất thình lình .. như trên trời rơi xuống.. vv..

Về casting thì chỉ có nhân vật tiên cá chính và tiên cá giả là tạm ổn. Ý tưởng một nàng tiên cá với nước da rám nắng rắn rỏi khỏe mạnh rất tuyệt vời. Tuy nhiên Halle Bailey diễn chưa xuất sắc, có gì đó rất rón rén và không pro trong việc điều tiết biểu cảm, nhất là những đoạn quay với hoàng tử Eric thì bị gượng và khô. Lúc nàng cứu chàng dạt lên bờ xong lay lay người chàng như vần khúc gỗ 😅 Chán ! Các đoạn thoại với vua cha thì cứ đơ đơ kiểu gì … (cái này có chỉ đạo diễn xuất giỏi mấy cũng thua. Nói thật, về biểu cảm diễn xuất thì có những cái không cách gì chỉ đạo được 😅)

Còn casting các nhân vật khác và nhất là hoàng tử thì đúng là thảm họa 🙈

Mình mà là tiên cá mà thấy một chàng đu cột buồm hát hò ẻo lả kiểu đấy thì mình chuồn từ tám hoánh rồi 😅 Hoàng tử gì mà trông trơn tru nịnh mắt kiểu đèm đẹp thế kia 🙈

Halle Bailey thể hiện một tiên cá thích khám phá thế giới khác lạ. Phòng nàng đầy những đồ vật lượm được từ các con tàu đắm.

Một hôm nàng vớt được một hoàng tử. Một hoàng tử dễ thương và tốt bụng không chê đâu được … và nàng phải lòng chàng. Mọi vấn đề bắt đầu từ đây 😅

Một hoàng tử lẽ ra theo nghiệp làm vua nhưng bản tính hiếu kỳ thích phiêu lưu đã đưa chàng lênh đênh trên những con tàu…Rồi khi tàu gặp bão, bị va phải đá (motif giống Titanic) và bị chìm; hoàng tử quay lại để cứu chú chó rồi bị ngã trong con tàu đang cháy và bị sóng nhấn chìm xuống…

Một nàng tiên cá truyền thống thường dùng tiếng hát để quyến rũ và dìm các chàng trai xuống đại dương. Nhưng Ariel bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp của con người ở thế giới trên cạn, nên nàng đã dùng tiếng hát để cứu chàng và thể hiện tình yêu của mình..

Hoàng tử tỉnh lại, bị tiếng hát của nàng tiên cá thôi miên… quyết tâm ra đi tìm nàng.. nhưng lơ ngơ không biết bắt đầu từ đâu..

Trong đoạn ca của chàng có câu  » không có la bàn nào có thể giúp ta tìm đến nơi nàng »..

Hát thế thôi chứ chàng không cần tìm vì hôm sau đã thấy nàng xuất hiện trong lâu đài.. kiểu như đúng rồi 😅

Sau một vài trở ngại, cuối cùng cả hai chiến thắng phù thủy biển và tình yêu của hai người được công nhận.  Chàng nàng trở thành vua và hoàng hậu sống vui vẻ hạnh phúc suốt đời…

Đại khái là vậy. Thoại và âm nhạc chả có gì ấn tượng, trừ bài Kiss the girl. Cảnh kết cũng chán phèo.

Nói thật trong phim này mình thấy mấy nhân vật như cua Sebastian, cá  Flounder và chim Scuttle  « diễn » còn hấp dẫn hơn 😅😅😅.

Điểm cộng của phim: cảnh dưới đại dương quay khá mãn nhãn. Các cảnh quay nước và lửa được đầu tư công phu. Hiệu ứng hình ảnh tóc bay dưới nước rất đẹp.. Vài đoạn hài hước hóm hỉnh của mấy nhân vật hoạt hình gỡ gạc đôi chút cho phim. Nhưng tiếc là tất cả các cố gắng không cứu vãn được một kịch bản yếu và rất thiếu thuyết phục so với bản gốc.

Thực ra, câu hỏi chính ở đây là: người ta vẫn còn làm phim về tình yêu kiểu Romeo-Juliette ???🤔

Encanto – thế giới đang chờ một phép màu ?

Encanto. Tiếng Việt dịch nôm na là Vùng đất thần kỳ.
Phim kể câu chuyện về một dòng họ nhập cư từ Nam Mỹ (nghe rất thời sự Mẽo rồi nha) 🙂
Sau khi thoát khỏi hiểm nguy, họ tìm đến vùng đất mới lập cư. Cái giá quá đắt trong cuộc thoát thân đã cho họ sức mạnh tinh thần kỳ diệu để vươn lên trong cuộc sống mới. Và họ đạt được thành công, trở nên lớn mạnh, làm chỗ dựa tinh thần cho cộng đồng. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong họ ẩn giấu những nỗi sợ khi ý thức được các nguy cơ đổ vỡ, các rạn nứt đang âm thầm diễn ra…
Mọi người ai nấy đều mệt mỏi khi cứ gồng lên để giữ hình ảnh hoàn hảo về gia đình và bản thân, nhưng họ vẫn phải cố. Họ sợ sự sụp đổ…
Nhưng rồi những bí mật (nhất là những bí mật động trời) như những cơn gió cuồng chân luôn tìm thấy các khe cửa để thoát ra bên ngoài.
(Không hiểu sao cái bài hát « We dont talk about Bruno » khiến mình nghĩ nó giông giống kiểu « chúng ta đừng nói về Kennedy nữa ».. hehe.. Trong phim, Bruno là một thành viên của dòng họ, có khả năng tiên đoán, đã biến mất mang theo những bí mật ko nên nói ra.. haha..)

Mirabel, một cô gái bình thường trong gia tộc, người duy nhất ko được ban cho bất kỳ tài năng nào (kiểu như phiên bản lỗi ;), khao khát khám phá bí mật với hy vọng tìm được giải pháp cho những bất ổn hiện tại. Cô cũng mong làm được điều gì đó cho gia đình, tìm cách cứu sự thiêng liêng đang bị đe doạ, để gia đình tự hào về cô, vì trước nay cô vẫn bị xem như vô dụng, chả làm đc trò trống gì.. Tuy nhiên, những nỗ lực của cô không mang lại kết quả như mong muốn, nhưng điều kỳ diệu đã âm thầm nhen lên từ những cố gắng nhỏ nhất mỗi ngày…
Phim trẻ con mà đề cập đến những vấn đề thời sự nóng bỏng thế giới: sự luân chuyển thế hệ, vấn đề giai cấp, sự hoà giải, giải pháp cho các xung đột nội tại trên thế giới..

Khi người ta sợ sự sụp đổ thì sự sụp đổ có khi xảy ra còn nhanh hơn. Có những việc đôi khi phải đi tới tận cùng, có những lúc con đường tới bình yên phải đi xuyên qua giông bão…
Chỉ có sự chân thành, thực sự cởi lòng với nhau, mới tạo dựng được niềm tin và hé mở khả năng cùng nhau xây dựng lại từ sự đổ vỡ, hướng tới một tương lai sáng sủa hơn, nơi có chỗ cho tất cả mọi người được toả sáng.

Theo như trong phim, sứ mệnh lớn lao được đặt vào tay giới trẻ của hôm nay (hơi giống trong phim Rồng thần cuối cùng – Raya and the last dragon) khi cô gái phải chắp lại các mảnh vỡ của quá khứ để tìm lại sức mạnh kết nối tái tạo cuộc sống… Lời ca thú vị nhất trong phim này có lẽ là « open your eyes » 😍

Tuy nhiên, giải pháp trong phim trẻ con thì có vẻ đơn giản hơn đời thực: chỉ cần ôm nhau thắm thiết là hoá giải được mọi thứ. Liệu người lớn làm được vậy không ? Tôi không biết, vì thế giới phức tạp hơn phim rất nhiều.
Nhưng có một điều chắc chắn, điều kỳ diệu có thể đến từ bất kỳ ai, bất kỳ cá nhân nào, ở bất kỳ nơi đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Đó chính là điều kỳ diệu nhất.
Và thời gian là điều kỳ diệu thứ hai.
Phim sử dụng màu sắc sinh động rực rỡ, cách xây dựng nhân vật đa dạng và cân bằng giữa những điểm mạnh điểm yếu, và đặc biệt được thiết kế như một phim nhạc kịch với những vũ điệu lời ca sôi động của văn hoá Nam Mỹ, như thầm gửi gắm hy vọng cho một tương lai tươi sáng, hạnh phúc và hài hoà hơn. 24/1/22

Inside Out (Những mảnh ghép cảm xúc)

(1/3/2017) Từ hồi có con bé là mình toàn xem phim họat hình là chính 🙂 Hầu như phim nào của Pixar-Disney mình cũng đều thích. Năm nào cũng rình xem Oscar trao giải cho phim họat hình nào. Năm 2017 phim Zootopie được trao giải mình thấy cũng được. Nhưng mình có ấn tượng hơn nhiều với phim Inside Out. Trời, tình cờ xem cái trailer có mấy giây thôi mà mình bỏ cơm luôn, há miệng ngồi xem 😃Sao mà người lớn hay thua trẻ con thế nhể 🙂

Xem 1 review về phim Inside Out (bản tiếng Việt có tên là Những mảnh ghép cảm xúc), trong đó có một câu hỏi: nếu ta chỉ có một cảm xúc thôi thì sẽ như thế nào ?
Ha, nó làm mình nhớ tới đọan hậu phim Toy Story (tập 3) có đọan cô búp bê Barbie cứ phải nhe răng ra cười mỏi hết cả hàm mà máy quay nó chưa chịu off khiến cuối cùng cô phải phẩy tay ra hiệu: thôi đi, đủ rồi ! 
 Đời sống có vui có buồn, có thất bại có thành công, có ngày có đêm, có nắng có mưa… Có những lúc, có những bối cảnh chả có gì đáng cười mà cứ nhe răng ra thì chứng tỏ được gì ngoài việc khẳng định lỗi hệ thống ?  Thà rằng cất công tìm hiểu những cảm xúc đó và học cách cân bằng nó, hơn là việc cứ nhăm nhăm giết chết một cảm xúc nào đó chỉ vì nó « có vẻ không tích cực lắm » . Thứ nhất là nó cũng chưa chắc hòan tòan tiêu cực đâu, nó có vai trò của nó đấy; thứ hai là cũng có giết được đâu, càng dìm nó càng bung ra chứ đùa à ? 
Hãy thử hình dung 5 cảm xúc trong phim Inside Out , nếu 4 cái kia chết hết đi, còn lại mỗi cô Joy (vui vẻ) tung tăng suốt ngày thử hỏi liệu cô nhảy nhót được bao lâu ? Hớn quá đà và liên miên thực ra cũng chả tốt (ít nhất là về mặt năng lượng) thậm chí còn có thể biến thiên sang tiêu cực chứ chả chơi ! Nên cái gì cũng vừa phải thôi. Quan trọng là biết cách quản lý chúng. Mà muốn quản lý đựoc thì trước hết phải hiểu đã nhé. Ngoài Joy (vui vẻ), các cảm xúc khác cũng không hòan tòan tiêu cực. Tạo hình nhân vật Worry (lo lắng, sợ hãi) gầy gò và có màu tím rất chuẩn, nhưng nhờ có nó mà trong nhiều tình huống ta có thể tránh được những tai nạn, hiểm nguy… Cũng vậy, nhân vật Angry (giận dữ) cũng không hòan tòan tiêu cực. Đôi khi nó là tiếng chuông báo động một vấn đề nào đó. Còn Sad (nỗi buồn) thì hãy nghe chính nhà làm phim Ronnie Del Carmen (đồng đạo diễn) nói: « trong quá trình làm phim , tôi có ấn tượng nhất với nhân vật Sad bởi nó chứa một điều gì đó sâu sắc bên trong ». Tạo hình nhân vật Joy được thiết kế có màu vàng, tượng trưng cho sự vui vẻ. Còn Sad được phủ màu xanh blue, tượng trưng cho nỗi buồn. Cuối phim nhé, Joy phải kéo Sad đi theo. Đó là một cặp không thể tách rời. Joy không đi nổi một mình trên hành trình của mình. Nó cần có Sad. Mà hãy nhìn chính Joy ý nhé, tóc và cả mắt của Joy cũng có màu xanh blue y chang như của Sad. Niềm vui nào mà không đi qua hay mang theo nỗi buồn nào đó ? Vâng, Joy và Sad là hai nhân vật chính của phim. Với phim Inside Out, các nhà làm phim đã tiến một bước gần hơn với các quan niệm phương Đông khi mon men đề cập tới các dạng năng lượng vô hình. Phim làm cho trẻ con, cả trẻ bé và trẻ nhớn đấy nhé 😉