Pinocchio của đạo diễn Guillermo del Toro – một câu chuyện tưởng như đã biết…

Hơn 25 năm sau phim Cuộc sống tươi đẹp (La vita è bella), giải Oscar một lần nữa vinh danh một bộ phim lấy bối cảnh nước Ý trong chiến tranh, giữa lúc cuộc chiến Nga-Ukraina chưa thấy ánh sáng cuối đường hầm:  phim Cậu bé người gỗ – Pinocchio của đạo diễn Guillermo Del Toro.

Một câu chuyện cũ, một đề tài cũ qua tay một đạo diễn bậc thầy đã hồi sinh rực rỡ trong hình hài mới, sinh động và sâu sắc hơn.

Cũng như Chúa, Pinocchio chết đi sống lại trong câu chuyện của mình để nhắc nhở con người về giá trị của từng giây phút sống..

Xem được khoảng mấy phút, khi tới cảnh hai cha con kéo tượng Chúa trên cây thập giá là mình đã hiểu ẩn ý của đạo diễn. Khoảng hơn 30 phút sau, có đoạn cậu bé nhìn tượng Chúa và đặt câu hỏi: cha ơi, sao ông ấy cũng là gỗ mà mọi người lại yêu kính ông ấy nhưng không yêu con? Pinocchio bỗng trở nên cực kỳ sống động khi biết tư duy ❤

Phim dày đặc các tầng ý nghĩa về cuộc sống. Điều quan trọng nhất, nó gợi mở người xem đặt những câu hỏi: Ta là ai ? Ta đang làm chủ bản thân hay bị lệ thuộc về tư duy ? Ta tự do hay bị điều khiển một cách vô hình ? Ý nghĩa cuộc sống nằm ở đâu ? Điều gì là quan trọng ? Chiến tranh là gì ? Tình yêu thực sự là gì ? …

Phim mở đầu với cảnh cậu bé Carlos chơi xích đu và ngắm bầu trời đầy máy bay, hình ảnh cuộc sống hai cha con người thợ mộc trong một làng nhỏ ở Ý thời chiến tranh.. Mẹ mất sớm, hai cha con rất gắn bó và yêu thương nhau. Cuộc sống của họ ngập tràn niềm vui bình dị mỗi ngày… Người cha làm thợ mộc, ngoài việc đẽo các vật gia dụng hay những con rối vui mắt thì còn phụ giúp nhà thờ dựng và sửa tượng Chúa.. Làng xóm ai cũng yêu quý họ. Carlos nhặt được một quả thông hoàn hảo – một quả thông không bị lỗi mà cậu bé luôn mang theo bên mình như một món đồ chơi yêu thích.

Trong một lần theo cha tới nhà thờ phụ cha sơn tượng Chúa thì bỗng nghe tiếng máy bay từ xa… Người cha bất chợt lo lắng và thu dọn đồ để về nhà.. Nhưng định mệnh đã giáng xuống khi Carlos quay lại nhặt quả thông và ngắm tượng Chúa .. thì bom rơi xuống nhà thờ…🙏🙏🙏 Nếu quả thông không hoàn hảo, chưa chắc Carlos đã quay lại nhặt nó…( một chi tiết khá đắt trong kịch bản) 🙏

Quả thông sau đó được chôn cạnh mộ cậu bé. Từ chỗ đó mọc lên một cây thông mà sau này người cha đau khổ đã lấy gỗ đẽo nên một chú bé để tưởng nhớ cậu con trai yêu dấu của mình 🥰

Và câu chuyện về Pinocchio bắt đầu…

Một kịch bản xuất sắc. Các tình tiết đan xen hài hòa và bổ trợ nhau chặt chẽ. 

Phim cũng đề cập đến mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Có những lúc cha mẹ mệt mỏi và xem con cái như một gánh nặng (nhất là mấy đứa siêu nghịch ngợm dễ bị rơi vào tình huống này) 😅. Các con thường được dặn phải nghe lời người lớn. Nhưng đôi khi cha mẹ không biết chính sự trông đợi của họ cũng không khác gì một gánh nặng đè lên vai con cái.

Trong phim, cậu bé Meche lúc đầu rất tự hào vì cha là một nhân vật quan trọng đại diện cho quyền lực. Cậu được dạy phải mạnh mẽ, không yếu đuối, không sợ chết .. « Con sẽ là một cậu bé anh dũng và cha con sẽ tự hào về con » – người ta nói với cậu bé khi gửi cậu tới trại lính để huấn luyện chiến đấu với bom đạn..

Cậu bé rất sợ nhưng không dám nói. Cậu phải gồng lên thể hiện bản lĩnh, để làm anh hùng, để mạnh mẽ như cha cậu muốn … Rồi cuối cùng khi những áp lực dồn nén tới một đỉnh điểm, nó đã tự vỡ tung để trả chỗ cho sự thật và những logic của tự nhiên.

Thông điệp của phim: hãy yêu và chấp nhận con như chính con là thế ❤

Disney năm ngoái cũng ra một phiên bản Pinocchio mới nhưng phim của Disney hơi quá nhẹ và trẻ con, mặc dù trong phim cũng có vài đoạn thú vị như khi Pinocchio suýt bị biến thành lừa ở Đảo niềm vui, hay như khi cô trợ diễn đoàn rối tâm sự « tôi nửa người nửa rối và sẽ chả bao giờ nổi tiếng cả »…

So với phiên bản của Disney, phim Pinocchio của Guillermo Del Toro tạo hình các nhân vật tốt hơn hẳn. Gánh xiếc của bá tước Volpe cần một con rối thật sự sống động để mua vui và kiếm tiền: một con rối biết nói. Chủ gánh xiếc (bá tước Volpe) được tạo hình giống một con quỷ, cực kỳ vui mừng khi phát hiện ra Pinocchio đúng vào lúc gánh xiếc đang trên vực phá sản..

Hình ảnh trại lính được tả không khác gì một sân khấu đầy những con rối bị giật dây. Chiến trường thực sự không giống trò chơi Paintball (bắn sơn). Khẩu hiệu « Tin tưởng – Tuân lệnh – Chiến đấu » giăng khắp nơi trên những nền tường đổ nát trong bối cảnh chiến tranh leo thang..

Pinocchio ở đây không đóng vai một con rối xinh xắn dễ thương như của Disney. Nó được tạo ra từ nỗi đau của người cha và nỗi đau cuộc đời. Nó xù xì thô ráp, mình nó đầy sẹo và đinh cùng những mảnh chắp ghép từ những lần cuộc sống quăng quật chết đi sống lại..

Có một cảnh khá đắt khi Pinocchio đến nhà thờ lần đầu tiên để tìm cha và ngẩn ra nhìn tượng Chúa trên thánh giá. Máy quay đặt góc phía sau lưng để thấy rõ những chiếc đinh trên người cậu bé. Phía trên kia, Chúa nhìn xuống từ trên cây thập giá trong nỗi đau không lời 🙏🙏🙏

Pinocchio lần đầu tới nhà thờ

Nhân vật nữ thần mang ánh sáng xanh, đầu người mình thú giống nhân sư Ai cập, phát ra tiếng nói nhưng miệng không cử động, mặt không lộ biểu cảm, mắt sáng rực, nằm trong một căn phòng đầy những chiếc đồng hồ cát; thong thả giải thích cho cậu bé người gỗ:

« Điều duy nhất khiến cuộc sống con người quý giá và có ý nghĩa, đó chính là sự ngắn ngủi ». 🙏❤

« Điều duy nhất khiến cuộc sống con người quý giá và có ý nghĩa, đó chính là sự ngắn ngủi »

Trong khi giới chuyên môn đang tranh cãi xem phim hoạt hình có phải điện ảnh không thì Pinocchio của Guillermo del Toro đã cho thấy các nhân vật của phim « diễn » tốt hơn nhiều diễn viên thật khác, thậm chí hơn hẳn diễn viên gạo cội Tom Hanks khi diễn tả nỗi khổ đau mất mát trong một phim cùng chủ đề.

Pinocchio của Disney không có đoạn tả về cuộc sống của hai cha con người thợ mộc trước khi cậu bé gỗ được đẽo ra, nên hơi thiếu kết nối, thiếu thuyết phục..

Năm nay Disney cũng có cả phim Turning Red (Gấu đỏ biến hình) lọt đề cử Oscar nhưng rõ ràng so với Pinocchio của Guillermo thì nhẹ ký và con nít quá.

Hai phim gần như hai tông màu tương phản. Trong khi Turning Red đầy màu sắc rực rỡ (khá nịnh mắt) ngay cả khi tả một cảnh xung đột cao trào, thì Pinocchio của Guillermo del Toro mang một tông trầm sâu lắng thậm chí có phần hơi khốc liệt dù không thiếu những khoảnh khắc hài hước.. Nhưng chính qua đó diện mạo cuộc sống hiện ra rực rỡ hơn bao giờ hết ❤

Bộ phim Pinocchio của Guillermo del Toro*** đã lay động trái tim hàng triệu khán giả ❤❤❤

Phim của ông không dành cho những ai xem phim chỉ để giải trí cho qua ngày. 

Đạo diễn nói: « chúng tôi trình bày một câu chuyện mà mọi người cứ tưởng đã biết ».

Kết phim là hình ảnh cậu bé người gỗ bước qua phía bên kia cái chết, đơn độc đi về phía ánh sáng, như một con người thực sự ❤

Vân Lê (29/5/2023)

***So với những bom tấn mà Guillermo Del Toro đồng sản xuất và viết kịch bản như The Hobbit, Shape of Water.. thì mình vẫn thích Pinocchio nhất.

Nghe đồn đạo diễn Guillermo thành công trong điện ảnh nhờ cô vợ Kim cực giỏi, vừa là nhà phê bình phim vừa là nhà văn, nghệ sĩ điêu khắc và tạo hình..🥰 Mình có lẽ phục cô này hơn cả đạo diễn 🙏

TESEUM

Thăm Teseum, một bảo tàng lưu giữ nhiều tác phẩm nghệ thuật công giáo.

Những cuốn sách thánh được trang trí cầu kỳ với các họa tiết biểu tượng trời và đất

Trang phục (dành cho các linh mục cử hành những lễ rước quan trọng) được thêu tay bằng vàng ròng trên gấm vóc, nặng chừng 30 kg 🙉

Sừng đựng nước thánh trong các lễ ban phước cho các gia đình và ngôi nhà của họ

Bản nhạc thế kỷ 13 🙈

một bức tranh cổ trong bảo tàng thể hiện lúc Chúa thăng thiên 🙏

Mỗi bước đi một nốt nhạc cuộc đời

Pixar đang tiếp cận sát hơn các chủ đề vô hình 👀

Sau Inside Out (Những mảnh ghép cảm xúc) với việc phân tích mổ xẻ các cảm xúc tự nhiên bên trong con người, thì Soul (bản tiếng Việt: Cuộc sống nhiệm màu) là một phim mang đến góc nhìn mới về thế giới bên kia, thế giới sau cái chết, một góc vận hành của vũ trụ… Nơi ấy, có những linh hồn đã sẵn sàng cho một thế giới mới, có những linh hồn chưa sẵn sàng và cả những linh hồn lạc lối bị giày vò trên con đường nhận biết về bản thể của mình… Những linh hồn ở trạng thái chờ (transit) …

Ai là fan âm nhạc chắc sẽ mê phim này.  Riêng mình, nếu thay Jazz bằng nhạc Blues và kể câu chuyện từ góc độ của một tay bass thì mình vote phim này 10 điểm luôn 😍 

Nhưng đây là câu chuyện của một nghệ sĩ piano sinh ra trong gia đình được cha truyền cảm hứng nhạc Jazz. Phim mở đầu bằng cảnh Joe đang dạy nhạc tại trường trung học thì nhận được quyết định hiệu trưởng đồng ý ký hợp đồng chính thức, giấc mơ của bao nhạc sĩ muốn sống bằng nghề. Mẹ Joe cực vui khi biết tin con trai ổn định nghề nghiệp và tương lai sẽ vững vàng hơn. Nhưng Joe lại ấp ủ mơ ước chơi cho ban nhạc Jazz nổi tiếng thành phố. Đúng vào ngày nhận quyết định làm giáo viên chính thức thì điện thoại của Joe cũng reo. Một người bạn nói ban nhạc Dorothea đang cần người.. Cơ hội mong mỏi bấy lâu, Joe lao ngay tới thử việc và được chấp nhận. Tuy nhiên, niềm vui sướng của Joe không dài quá mươi phút. Một cái hố định mệnh đã kéo Joe sang một chiều không gian khác, một cõi chờ dành cho những người ở trạng thái giữa sống và chết – nơi những linh hồn sau khi rời cơ thể được các mentor trợ giúp để xác định điểm đến tiếp theo.

Cú ngã của Joe được đạo diễn khéo léo dàn dựng chuyển cảnh sang một không gian khác, dẫn dắt người xem tự đặt những câu hỏi về cuộc sống: ý nghĩa cuộc sống là gì, đam mê và mục đích sống có phải là một, ta là ai và sẽ đi đâu ?…

Ở phân đoạn kịch tính này, đạo diễn Pete Docter hẳn phải vắt não để tạo ra cú chuyển cảnh sao cho nhẹ nhàng hiệu quả mà không phát sinh thêm các rắc rối khác (đoạn này chắc cũng phải tư vấn chuyên gia y tế về các vụ chết lâm sàng đây) 😅

Phim rất khá về nội dung và kịch bản. Thoại tốt. Đồ họa đẹp. Các yếu tố bất ngờ, hài hước đan xen vừa phải, tạo độ hấp dẫn, giúp dễ tiêu hóa một chủ đề khó nhằn.  

Các mentor trên cõi chờ được tạo hình như tranh của Matisse pha Picasso khiến thế giới bên kia không u tối và đáng sợ như nhiều người vẫn hình dung. Ít nhất đó cũng không phải địa ngục.

Soul được đề cử Oscar nhưng không đoạt giải do đề tài hơi mờ ảo (dù đã cố gắng hình tượng hóa để vấn đề dễ hiểu hơn) trong khi Encanto nhiều màu sắc bắt mắt và tiếp cận một chủ đề rõ ràng phổ cập hơn hẳn, nếu không muốn nói là « hot » ở góc độ chính trị xã hội thế giới.

Phim như một bản nhạc nhẹ ngợi ca giá trị và vẻ đẹp cuộc sống, khuyến khích trân trọng từng giờ phút sống.

Cái đẹp đến từ những khó khăn trắc trở, từ những bất toàn, từ những thứ không như ý… và cả từ những điều nhỏ bé đơn giản nhất trong cuộc sống.

Không ai bắt một phim hoạt hình phải giải quyết hết các vấn đề của thế giới. Soul đã đưa ra một góc nhìn, một gợi mở tuyệt vời: liệu chúng ta có bị trói buộc bởi đam mê của chính mình ?

Phải chăng chỉ khi trải qua ốm đau bệnh tật đối diện cửa tử, con người mới nhận ra giá trị cuộc sống ?🤔

Nếu bạn đang chán, đang chơi vơi, đang mất phương hướng, đang băn khoăn với nhiều câu hỏi … Hãy xem Soul ! Có thể bạn sẽ tìm thấy câu trả lời ở đó.

Khi bạn đón nhận cuộc sống như nó vốn thế, cuộc sống sẽ là một món quà 🥰

Thông điệp này được Soul nhấn mạnh qua đoạn kể của Dorothea Williams: một chú cá nhỏ tìm đường ra đại dương và hỏi ông cá cụ. Khi ông bảo: đây là đại dương rồi đó cháu, cá con ngơ ngác: ơ cháu tưởng đây chỉ là nước thôi mà ! 😅

« Tôi thường nghĩ ban đêm sống động và giàu màu sắc hơn ban ngày » – Vincent Van Gogh.
Minh họa: tranh do máy tính vẽ bằng công nghệ AI, lấy cảm hứng từ Vangogh.
Thôi, xong 🙏🙏🙏😅😅😅

Tôi ghen là tôi yêu

Trò chuyện về Proust với nhà triết học Nicolas Grimaldi.

– Vì sao ông quan tâm tới chủ đề tình yêu ở Proust ?
NG: Lý do đầu tiên là không có từ nào thường trực trong cuốn La Recherche hơn từ « tình yêu », trong khi nó lại có vẻ chả yêu gì cả. Những nhân vật duy nhất có khả năng yêu là bà và mẹ của nhân vật chính, những người cực kỳ quan tâm đến những gì diễn ra với anh ta, có nghĩa là cũng diễn ra với người khác. Lý do thứ hai khiến tôi rất quan tâm đến « tình yêu » ở Proust là ông ấy như tóm lược những liên hệ giữa tưởng tượng và nhận thức, giữa thực và ảo. Sự nhận thức, đó là những gì ta thấy được. Còn tưởng tượng là những gì ta không thấy. Hoặc, tất cả các bi kịch tình yêu kiểu Proust chính là những gì mà người ta không thể nhận thức từ sự tưởng tượng mãnh liệt.
– Ông đánh giá « tình yêu » ở Proust thế nào ? Vô lý, bệnh hoạn hay không lành mạnh ?

NG: Tình yêu được Proust tả thường xuyên như một căn bệnh. Proust viết rằng tình yêu là « một sự tra tấn lẫn nhau », giữa người ghen và người bị ghen, giữa kẻ nói dối và kẻ nghi ngờ.. Tôi cho rằng Proust là trường hợp duy nhất mà tác giả trình bày tình yêu như một hệ quả của ghen tuông chứ không phải ngược lại. Sự ghen tuông không theo sau tình yêu, nó đến trước. Swann chưa bao giờ yêu Odette, hoặc rất rất ít. Anh ta thấy cô không ưa nhìn, thậm chí anh ta cũng không có ý định đặt chân vào nhà khi đưa cô về sau buổi đi chơi tối. Hàng tháng trời anh chỉ đi chơi với cô như vậy và cũng chả có gì hơn. Anh nghĩ rằng cô yêu anh, nhưng anh thì không yêu cô. Và rồi tới một lúc anh bị ám ảnh bởi tất cả những gì cô ấy có khả năng làm…

– Rồi điều gì đã xảy ra ?

– Một buổi tối, Swann hẹn hò một « cô công nhân xinh tươi mũm mĩm như một đóa hồng », do đó anh đến chỗ Verdurin hơi muộn. Odette đã nói với anh rằng cô ăn tối ở nhà Prévost. Anh đến tìm cô nhưng cô không có ở đó. Rồi anh tìm cô ở những nhà hàng khác nhưng cũng không thấy, thế là anh bắt đầu cảm thấy lo lắng, càng lúc càng bất an tới mức không chịu nổi nữa. Anh thấy cần Odette để xóa bỏ nỗi đau của sự vắng mặt. Sự hiện diện của cô có tác dụng giảm đau. Tình yêu như một liều thuốc Doliprane vậy. 

– Ông từng viết rằng đó là những kiểu tình yêu bị trẻ con hoá bằng sự lo lắng ?
NG: Vâng, tình yêu dành cho một người bắt đầu khi niềm vui được thay thế bởi nhu cầu lo lắng vớ vẩn, vô nghĩa và đau đớn để sở hữu được nó. Tình yêu kiểu Proust không bật ra từ sự hoàn hảo, duyên dáng hay độ lượng. Nó bật ra từ bất an đau khổ. Đó là một châm ngôn trở đi trở lại 30 lần ở Proust. Nói cách khác, người ta không yêu bởi vì cảm thấy hạnh phúc mà chính nỗi đau ta trải nghiệm khiến ta yêu. Một ví dụ khác, nhân vật chính hẹn hò với bà Stermaria. Anh chờ bà đi ăn tối. Anh hy vọng ăn tối xong thì qua đêm với bà. Nhưng bà đã không đến. Có người bấm chuông, đưa thư cho bà, và bà Stermaria đã từ chối. Anh ta cũng đã chuẩn bị trong trường hợp nếu bà không đến thì sẽ dự phòng Albertine. Anh nói cô có thể đến, nhưng rất lâu cô mới tới nơi. Cái sự chờ đợi khó chịu này, nói đúng ra khiến anh ta yêu. Tôi cần cô ấy, như vậy là tôi yêu, dù tôi cũng chả quan tâm cô ấy lắm.

– Như vậy, nhân vật chính không yêu Albertine ?
NG: Qua mỗi phút, anh ta chuyển từ cảm xúc này qua cảm xúc khác, từ ghét sang thích đến lúc nhận ra mình bị cô ta hấp dẫn..
– Đó là cái mà ông từng gọi là sự đảo ngược vĩnh viễn ?

NG: Đó là một con lắc dao động. Không có gì kém ổn định hơn tình cảm yêu đương. Cũng như với nữ công tước Guermantes : »tôi thấy ngay sự duyên dáng của nàng từ xa và ngộp thở khi tôi gần nàng… » ; Một điều nữa mà tôi muốn lưu ý là làm sao anh ta có thể tỏ tình với bất cứ cô gái nào mà anh ta nhìn thấy trên xe đạp.

– Đó là một kiểu thú vui vớ vẩn..
NG: Thậm chí đôi khi ngay trên bản tin của một tờ báo, anh ta thấy một cái tên. Anh ta chả biết gì về người đó, thậm chí chưa bao giờ gặp, nhưng vẫn thấy yêu chỉ vì anh hình dung có thể gặp cô gái ấy. Đó là những phụ nữ anh chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ chạm mặt, tuy nhiên đủ để ám ảnh anh bởi vì đó là một vật tưởng tượng của anh. Tôi nói rõ đấy nhé: một vật .

– Bởi vì một vật thì không có đời sống. Nhân vật chính có vẻ thích Albertine khi cô ngủ. Khi người ta nghĩ tới đó, toàn bộ tập V, « Nữ tù nhân » khiến một người đàn ông giam đối tượng khát khao của mình quan tâm.

NG: Ở Proust, ý tưởng này thường đến khi ôm ai đó vào lòng mà ta không biết là vì khao khát hay vì chờ đợi điều gì. Có gì đó rất dữ dội: tất cả tình yêu đều muốn xóa đi sự khác biệt ở người kia. Anh ta muốn biết tất cả, muốn sở hữu hoàn toàn.  

– Ở đoạn đầu của nỗi sợ hãi này, có một sự phấn khích trong tưởng tượng, một sự gián đoạn ?
NG: Tình yêu là đi xuyên qua sự tưởng tượng. Có nghĩa là thực tế của người được yêu chả có nghĩa lý gì trong tình cảm mà ta dành cho người đó. Đó là một dạng hờ hững đối với người thực sự hấp dẫn. Nó thực sự là một căn bệnh.


– Khi đọc ông, tôi đã nghĩ tới André Green, người viết về những trạng thái ranh giới giữa tâm lý và loạn thần, khi mà cảm giác lấn át thực tế. Mới đây, sự chẩn đoán về « tính cách biên » (personnalité borderline) trong trạng thái ranh giới, đã được áp dụng lên Proust bởi Anne Elayne Bernstein – giáo sư tâm lý tại Đại học Columbia. Ông nghĩ sao về điều đó ?

NG: Trong phân tâm học của Freud, mối liên kết với người khác có lẽ là mối liên kết tự nhiên với người mẹ. Có nghĩa là tôi ý thức về người khác, đồng thời (nếu không muốn nói thậm chí trước đó) tôi ý thức về bản thân. Trong khi ở Proust, người kia chỉ tồn tại trong  trạng thái tưởng tượng, kiểu như thờ ơ với sự tồn tại của họ, với những gì anh ta cảm nhận hay chứng tỏ. Người kia chỉ là một cơ hội gia tăng, tiến triển và thêm sức sống riêng, trải nghiệm riêng của anh ta. Người được yêu là người mà ta muốn sở hữu bằng cách chiếm đoạt một cách khá du dương, có thẩm mỹ, có nhịp điệu, có sự mãnh liệt và giai điệu sinh tồn của nó.
– Sự tưởng tượng về sở hữu hay niềm khát khao vô thức được sở hữu phải chăng sinh ra từ một nỗi sợ hãi cô đơn ?
NG: Chắc chắn có một nỗi lo sợ cô đơn không thể chịu nổi đâu đó. Hãy để ý mà xem, sự cô đơn là « không thể chia sẻ » . Cái ấn tượng ở Proust, đó là sự nghiên cứu về một bản thể bất kỳ nào khác, tôi dám nhấn mạnh lại rằng: bất kỳ bản thể nào. Cả cuộc sống chính nó luôn thiếu thốn. Và anh ta mong chờ tình yêu sẽ « trói » mình lại . Tình yêu ở Proust là một tình yêu không bao dung, một tình yêu khát khao nhận, đón nhận và hưởng. Đó là một tình yêu săn mồi, một tình yêu không cho đi, chả có gì để cho..

– Ông nói rằng nhân vật chính hơi béo và có vẻ đáng ghét.
NG: Chúng ta đã bỏ qua việc đề cập đến một trong những đặc điểm tâm lý chủ yếu ở Proust. Đó là cái tôi ngạo mạn của người kể chuyện. Anh ta luôn nói về mình như một nhân vật hấp dẫn, chói sáng. Anh ta gặp gỡ những cô bé ở Balbec. Anh ta muốn làm họ lóa mắt, cho họ  thấy hình ảnh của một nhân vật đặc biệt. Ở đó có một cái tôi gần như hơi cuồng, anh ta tự cho là không ai sánh bằng. Và do vậy, anh ta khao khát được yêu như một người không thể bị quên. Vả lại, chả có gì ít thô lỗ hơn đối với Albertine. Một hôm ở Balbec anh ta không đến chỗ hẹn vì mỗi lý do rằng chả có gì quan trọng đối với người khác mà lại thực sự quan trọng đối với anh ta cả. Kiểu rất chảnh và những ý thích bất chợt của anh ta bỗng thành luật.
– Albertine đã bị đối xử không khác gì một con chó mà anh ta huýt sáo mỗi khi cần.
NG: Người kể chuyện tỏ ra thích thú về sự ngoan ngoãn của Albertine. Ví dụ, khi cô ấy đi dạo ở Trocadero, anh ta cho người hầu Françoise đi kiếm và cô ta cũng vâng lời. « Không cần phải chăm sóc thì cô ta vẫn xem tôi như chồng và người chủ .. », anh ta viết.
Khi chiếm đoạt một phụ nữ, tuy nhiên ta chỉ có thể ảo tưởng sở hữu cô ấy.
– Nhưng Albertine, liệu cô ấy có yêu anh ta không ?
NG: Cô ấy yêu khoái cảm, và cô hưởng thụ sự cảm nhận đó. Khi cô ấy gặp anh ta, có thể nói cô ấy thậm chí không chọn. Tôi không chắc có thể gọi đó là tình yêu. Tôi muốn gọi nó bằng ngôn ngữ latin, libido, sự nhục cảm hay nhục dục. Còn tình yêu, tôi thấy rằng trong tình yêu có một chiều sâu gần như tôn giáo, ở đó có sự tận tụy, sự hy sinh mà không một nhân vật nào của Proust có thể làm gương.

– Một trong những cuốn sách của ông có tiêu đề: thử nghiệm về tính ghen tuông, địa ngục kiểu Proust. Có phải trí tưởng tượng phi mã luôn kích hoạt sự ghen tuông ?
NG: Sự ghen tuông là một địa ngục hai tầng. Đó là sự tra tấn đối với người ghen, người bỗng cảm thấy không còn tin vào bạn tình của mình nữa. Anh ta có thể luôn ngờ vực tất cả. Phía bên kia là người được yêu, người luôn bị ngờ vực và không thấy không gian riêng của mình nữa. Nửa kia của cô luôn muốn biết tất cả, nói một cách khác, cô ấy chả còn nội tâm riêng nữa. Ở Proust, tất cả tình yêu đều ghen tuông và sự ghen tuông mang tính điều tra.
– Ông đã mô tả sự ghen tuông ở Proust bằng hình ảnh. Một nội cảnh, kết quả của một trí tưởng tượng bệnh hoạn.
NG: Sự ghen tuông tự nó sinh ra, đó là một bệnh lý về tưởng tượng. Ở Marcel Proust, sự tưởng tượng khiến chúng ta câm lặng bên trong cái mà người ta gợi đến….Nó làm hiện hữu cái mà người ta cố gắng thể hiện. Đó là một bối cảnh. Ta sống cái mà ta tưởng tượng. Và vì vậy ta chả bao giờ tìm thấy trong thực tế cái mà ta đã sống trong tưởng tượng. Cũng vậy, Balbec quyến rũ nhân vật chính ngay cả trước khi anh ta đến đó.

-Như vậy ở Proust, hạnh phúc sẽ có nghĩa là khi thực tế và tưởng tượng hoà hợp chứ không mâu thuẫn, như trong đoạn về bánh madeleine ?

NG: Có khoảng 7,8 ví dụ như vậy… Tiếng gác chuông ở Martinville, sương mù ở Doncieres, tiếng lách cách của chiếc thìa nhỏ… tất cả những cái đó.. là sự xâm nhập vào một niềm hạnh phúc phi thường. Một phát hiện lớn lao ở Proust, đó là: làm sao để trả lại những gì mà chúng ta nhận thức cũng mãnh liệt như khi tưởng tượng.

– Trong văn chương mà ông nghiên cứu, có những tình yêu người lớn hơn không ?

NG: Simenon thì gần như trái ngược với Proust. Ở anh ấy có tình yêu khá rộng lượng. Tình yêu là cái mà người kia quan trọng hơn ta. Tôi tận tụy với người kia để hoàn thiện chính bản thân. Nhưng cũng cần phải nói rằng, ở anh ấy, một kinh nghiệm thường trực và hiển nhiên nhất, đó chính là sự cô đơn. Những mối liên hệ trưởng thành hơn là những cái khi mà hình ảnh về chính mình không tự nhân lên theo hình ảnh mà người khác có về mình. Không cần lòng trắc ẩn, không cần trợ giúp, chúng ta chỉ đơn giản là ngạc nhiên về nhau. Trong những năm đầu tiên, tôi nghĩ về tình yêu giữa Benjamin Constant và bà Staël. Hay tình yêu của nhà thơ Anh Elizabeth với Robert Browning với sự khâm phục lẫn nhau.

– Ông có gặp tình yêu kiểu Proust trong những tác phẩm khác không ?

– Ồ không, không. Như vậy thì phải bắt đầu ghen tuông mới sinh ra yêu đương được. Và tình yêu bắt đầu bằng ghen tuông thì tôi chưa từng thấy ở đâu khác… Khi nói tình yêu bắt đầu bằng ghen tuông cũng như nói rằng niềm vui yêu đương bắt đầu bằng nỗi lo lắng đau khổ đáng sợ. Không có niềm vui trong tình yêu kiểu Proust. Tình yêu ở đó là một sự ngắt quãng điên rồ với những ngờ vực sinh ra từ sự thờ ơ.

– Chúng ta vẫn còn xa cái quá trình đúc kết của Stendhal ?

– Sự kết tinh ở Stendhal bắt đầu bởi sự tưởng tượng cuộc sống biến hóa theo sự hiện diện của người kia. Như vậy, nó là tác phẩm của trí tưởng tượng, hình dung cuộc sống của ta sẽ nhẹ nhàng hơn nếu ta có người khác bên cạnh. Sau cùng thì, người phụ nữ hay người đàn ông mà ta yêu sẽ là một diễn viên mà ta mơ rằng anh ấy hay cô ấy sẽ đóng vai mang đến cho ta những gì ta muốn trong cuốn phim cuộc đời mình. Ở Proust thì hoàn toàn ngược lại. Tất cả bắt đầu bằng lo âu, bằng đau khổ.

(dịch từ số đặc biệt Nouvel Obs 12/2022)

Ngày càng nhận ra máy móc làm nhiều thứ tốt hơn chúng ta. Nó rửa bát sạch hơn này. Nó giặt quần áo sạch và nhanh hơn này. Nó nấu cơm chuẩn hơn này (nồi cơm điện AI). Nghe nói thế giới còn sắp cho ra con robot biết xào nấu nữa 🙈 Nó lau nhà sạch hơn, là quần áo phẳng hơn. Nó dịch và soạn văn bản nhanh hơn, xét nghiệm và chẩn đoán chuẩn hơn… Nó cũng lái xe tốt hơn, ít rủi ro tai nạn hơn.
Máy móc tính toán giỏi hơn chúng ta, cái này chắc cú luôn. Các phần mềm kế toán đang được cập nhật những phiên bản tính toán tự động nhanh gấp 3. Nó sản xuất ôtô xe máy, linh kiện điện tử, máy bay…thậm chí cả tàu vũ trụ..
Giờ trí thông minh nhân tạo còn biết vẽ tranh, làm thơ, tâm sự và trả lời các câu hỏi tâm lý nữa. Thôi xong ! 🙈
Con người chỉ còn mỗi cảm xúc mà làm không ra hồn thì ngày AI thống trị thế giới không còn là viễn tưởng nữa 🙏🙏🙏

Shang-Chi và huyền thoại thập luân

Cốt truyện yếu, thoại yếu, biên kịch yếu..
Phim chỉ gỡ gạc ở mấy cảnh võ thuật đánh đấm điệu nghệ công phu, dù mấy màn giao tranh giữa gậy gộc thô sơ và kiếm starwar khá lủng củng..
Một điểm yếu nữa của phim là chọn nhân vật chính sai. Dàn diễn viên hơi ẻo, Lương Triều Vĩ vào vai bố già mafia Tàu rất gượng và non tay. Đây hoàn toàn không phải nhân vật dành cho profile của Lương Triều Vĩ. Làm anh hùng trong vũ trụ Marvel gồng hơi căng đấy anh Vĩ ơi 😁
Kết phim còn vô duyên tệ nữa. Nhưng nhờ mấy cảnh võ thuật mà phim không lỗ là biết đội marketing quá pro rồi 😅 Đây có lẽ là điểm sáng nhất của phim 😅😅😅

Bỗng nhiên nhớ đến một mẩu chuyện vui:

Nhân viên của rạp chiếu phim thấy có một cặp vợ chồng đi xem phim mang theo em bé dưới 1 tuổi thì đến chỗ họ và cảnh báo:

  • Nếu đứa bé khóc thì ông bà sẽ phải rời khỏi rạp đấy nhé. Tất nhiên, chúng tôi sẽ hoàn tiền vé.
    Khoảng 20 phút sau khi phim bắt đầu, anh chồng nghiêng qua bên vợ hỏi:
  • Em thấy phim thế nào ?
  • Em thấy dở ẹc à !
  • Anh cũng thấy thế. Em hãy đánh thức thằng bé đi nào. 😅😅😅