Dạo này thỉnh thoảng hay nghe Lân Nhã hát tình ca. Một thanh niên nghiêm túc, trông hơi giống anh Trỗi 🙂 nhưng chàng không quăng lựu đạn, lại càng không đặt lựu đạn vào tay người khác, chàng chỉ « bỏ bom » với giọng hát trời ban của chàng. Sao lại có người được ông Trời tặng cho một giọng hát ấm áp, đầy đặn, nội lực cân bằng đến vậy nhỉ. Nghe Nhã hát tôi không thót tim lo hộ như nghe nhiều ca sĩ khác, chàng xử lý các đoạn lên xuống nhấn luyến ngưng ngắt rất mượt, rất êm. Nghe Nhã hát là tôi không khi nào vừa nghe vừa tranh thủ làm việc gì đó. Nghe Nhã hát là chỉ nghe và enjoy vậy thôi, chèn việc nọ việc kia vào là… hỏng 🙂

Từ lúc Lân Nhã hát, tôi bắt đầu rón rén nghe lại nhạc Việt, hehe.. Đùa vui chứ tôi đành phải sorry Trịnh Nam Sơn, sorry Tuấn Ngọc, sorry Trọng Tấn, sorry Lâm Nhật Tiến với Trường Vũ… thậm chí cả Trịnh Công Sơn, hihi…

Never fall in love !

Đúng roài, ngu chi dính vào yêu đương 🙂 Nhớ một câu trong chuyện ngắn của bác Thiệp có bình về tình yêu « tin tôi đi, đó là một hung thần! » nghe mà nổi da gà (Chuyện tình kể trong đêm mưa). 20 năm trước đọc chả hiểu gì. 10 năm sau đọc lại hiểu lờ mờ. Còn giờ thì thấm kinh luôn, thật 😃

Mà cụ Lữ Liên đặt lời Việt cho bài Niềm Đau Chôn Giấu này cũng ghê.

Tình yêu ngõ tối sâu

Hồn ta ngỡ mình về đâu

Nhân tiện nói về tình yêu, danh ca bất hủ của Bỉ, ngài Jacques Brel với ca khúc nổi tiếng « Xin đừng bỏ anh », bằng giọng hát da diết bóp nghẹt bao trái tim, làm rơi bao nước mắt… Ấy thế, nhưng chính ngài đã phản bội vợ mấy lần rồi ra đi ở tuổi 49. Vợ ngài ở vậy một mình mãi đến ngày 1/4/2020 mới rời cõi đời ở tuổi 93. Lúc sống, bà đáp ứng đúng những gì chồng đã hát: kiểu gì cũng không li dị. Mà đây là chuyện nghiêm túc. Hoàn toàn không phải Cá tháng Tư 😉

Thôi, nợ duyên cũng như trông chờ

Lòng có còn chỉ là chút tình nhớ

Ta nhắc đến mỗi khi chiều mơ…mơ…mơ… 🙂

Thăm nhà Sherlock Holmes: 221B phố Baker.

Nhà văn Conan Doyle nổi tiếng với câu chuyện về thám tử Sherlock Holmes. Ông viết nhiều truyện, nhiều thể loại, nhưng thành công nhất với nhân vật Sherlock Holmes. Đến mức, có lúc ông mệt quá và muốn cho nhân vật chết đi để ông nghỉ ngơi. Nhưng định mệnh đã gắn chặt ông với Sherlock Holmes. Ngay khi có ý định đó, mẹ ông đã can ngăn. Bà biết nhân vật Sherlock Holmes đã quá nổi tiếng và được bạn đọc khắp nơi vô cùng yêu mến, nhân vật đã có một đời sống riêng không dễ gì ngay cả tác giả, cha đẻ của nhân vật, có thể can thiệp được. Bà đã không lầm, ngay sau khi ra tập cuối cùng Cuộc phiêu lưu của vấn đề cuối cùng (The adventure of the final problem) năm 1893… khi ông để cho Sherlock Holmes rơi xuống vách đá, nhiều cuộc biểu tình đã nổ ra quanh các tòa soạn báo ở London. Nhiều thư của độc giả khắp nơi đã gửi tới nhà văn để bày tỏ sự giận dữ và đòi tác giả cho Sherlock sống lại. Thậm chí cả Nữ hoàng cũng rất bất bình về sự kết thúc của Sherlock Holmes. Hơn 20 ngàn độc giả thậm chí đã huỷ đăng ký dài hạn với tờ The Strand, họ gọi « cái chết của Sherlock Holmes là một sự kiện khủng khiếp »… Rồi một tạp chí đã đặt ông viết tiếp về Sherlock Holmes. Ông đã ra giá cao để họ từ chối, nhưng họ lại nhận lời, làm ông không có sự lựa chọn nào khác. Sau gần chục năm, dưới áp lực của công chúng, nhà văn Conan Doyle đã  phải cho Sherlock Holmes sống lại, sau tập hồi ký : Con chó săn của dòng họ Baskervilles (The hound of the baskervilles).

Tên họ Holmes của thám tử được tác giả chọn từ tên của người đã phát minh ra hệ thống báo động chống trộm thời đó: ông Edwin Holmes, một người mà nhà văn Conan Doyle rất khâm phục.
Sherlock Holmes là nhân vật hư cấu của nhà văn Conan Doyle. Anh là một thám tử tư ở London, nổi tiếng thông minh, khả năng quan sát nhạy bén, óc suy luận sắc sảo cùng sự hiểu biết trong nhiều lĩnh vực. Nhân vật được nhà văn cho sống tại số 221B phố Baker, cùng với bác sĩ Watson, một người bạn tâm giao mà anh quen biết sau vụ án đầu tiên, và tất nhiên cả bà chủ nhà Hudson.
Tác giả Conan Doyle từng là bác sĩ và hành nghề y trước khi trở thành nhà văn. Thời gian ông làm bác sĩ có vẻ không thành công, và việc vắng khách đã khiến ông có thời gian để suy tưởng và bắt đầu viết truyện. Sau khi Sherlock Holmes ra đời, ông chính thức trở thành nhà văn và nhân vật bác sĩ Watson trong truyện được xây dựng từ chính các kinh nghiệm của ông trong nghề y trước đó. Có nguồn tin cũng nói rằng ông xây dựng nhân vật Sherlock Holmes lấy cảm hứng từ một giảng viên đại học y khoa mà ông từng học thời sinh viên, ông đã rất ấn tượng với các suy luận logic của người thầy này.
Tại bảo tàng Sherlock Holmes ở London, phòng riêng của thám tử được dựng như trong truyện mô tả.
Trên tường có một số chân dung nhưng không phải chân dung của các thành viên trong gia đình Ngài. Mà đó chính là chân dung của các tên tội phạm nổi tiếng qua từng vụ án. Ngài treo ảnh chúng trên tường và dùng rất nhiều thời gian để quan sát. Đôi khi Ngài còn nói chuyện với các bức ảnh và gọi họ là « bạn thân mến » theo đúng phong cách ga lăng và hài hước của Ngài. 
Cuộc điều tra màu đỏ (1887) là vụ án hiểm hóc đầu tiên của Sherlock Holmes và cũng từ đây vị thám tử bắt đầu một tình bạn gắn bó với bác sĩ Watson.
Hầu hết các cuộc phiêu lưu, các vụ án Sherlock Holmes điều tra được thuật lại qua lời kể của bác sĩ Watson.
Ông được xem như một thư ký riêng của Sherlock Holmes vậy.
Họ đã phá được nhiều vụ án hóc búa mà cảnh sát và ngay cả các chuyên viên điều tra hình sự cũng bó tay.
Khi danh tiếng nổi như cồn sau những vụ phá án, Sherlock Holmes cũng có rất nhiều kẻ thù mà tên nguy hiểm nhất chính là tay giáo sư toán học Moriarty, một kẻ độc ác thông minh đáng sợ mà Sherlock Holmes gọi là « Napoleon của giới tội phạm ».

Conan Doyle đã xây dựng hai nhân vật này quá tuyệt vời. Hai chân dung đối lập đầy cá tính và rất xứng tầm trong một cuộc chơi.

Chính bởi không thể so sánh nên tác giả đã cho cả hai cùng chết tại thác Reichenbach vào một buổi chiều u ám.
Đây là đối thủ nặng ký nhất mà Sherlock Holmes rất nể và luôn cảnh giác cao độ. Mặc dù biết những việc hắn làm mang tính tội phạm nguy hiểm nhưng Sherlock Holmes không bao giờ coi thường nhân vật này, ông vẫn lịch sự gọi hắn là một « người có xuất thân cao quý » hay « thiên tài nhưng mang dòng máu ác ».

Và khi bác sĩ Watson hỏi: ông ta làm gì mà lại giàu có thế ? Sherlock Holme hóm hỉnh nói: ông ta không lấy vợ !
Hai phiên bản đối đầu cùng được tác giả cho chết tại thác Reichenbach (Thụy Sĩ). Nhưng chỉ có Sherlock Holmes được độc giả đòi cho sống lại. Nhân loại thực sự cần sự thiện lương chính trực làm neo tựa để vượt qua cuộc sống khó khăn này.
Lúc nhà văn Conan Doyle viết truyện Sherlock Holmes thì phố Baker chỉ có đến nhà số 85 thôi. Sau này phố được mở rộng ra từ khu Upper Baker và một building từ số 215 đến 241 là trụ sở của ngân hàng Abbey National. Và như vậy, số 221 nằm trong khu nhà này.
Nhưng sau khi nhà văn qua đời họ đã nhận được quá nhiều thư của độc giả khắp nơi gửi đến nên sau vài năm họ đã nhượng lại địa chỉ này để làm bảo tàng Sherlock Holmes.
Cho tới tận ngày nay, nhiều độc giả vẫn gửi thư về địa chỉ này để xin Sherlock Holmes giúp đỡ. Thế mới thấy sức mạnh của một nhân vật viễn tưởng lớn tới mức nào. Các nhân viên bảo tàng đã lập một đội đọc thư và phân loại để gửi cho các chuyên gia hồi đáp.
Cho đến giờ, các câu chuyện phá án của Sherlock Holmes vẫn là nguồn cảm hứng cho các tiểu thuyết gia trinh thám, phim truyện và truyền hình… 
Có nhiều bộ phim đã dựng về Sherlock Holmes. Sherlock Holmes  trên phim đẹp giai hơn trong truyện nhiều. Bất chấp một số khiếm khuyết riêng, đây vẫn là một nhân vật được công chúng rất  yêu mến, nhất là khi ông khá trung lập, không dính dáng đến yêu đương nhăng nhít và dành toàn bộ thời gian sức lực cho công việc thám tử yêu thích của mình.

Sherlock Holmes có một câu nói khá nổi tiếng: khi bạn đã loại bỏ các khả năng không thể, thì điều cuối cùng, dù khó tin đến mấy, cũng chính là sự thật.
Còn lời nói cuối cùng của Sherlock Holmes là: Vấn đề to lớn của nhân loại, cho tới giờ vì một lý do nào đó, vẫn chưa có câu trả lời.
Humanity’s great problem, to which reason so far, has no answer !
Nếu bạn muốn viết thư cho Sherlock Holmes thì cũng đừng vì thế mà chùn tay. Trong cuộc sống nói chung, câu trả lời sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất !
Hãy nhớ, một trong những bí quyết thành công của vị thám tử này chính là cách tư duy ngược. (07/2022)

thăm nhà của Sherlock Holmes

Annie và Proust

Các nhà văn cũng hay nói về nhau. Và trong số đó Proust là người nói to hơn những người khác. Annie Ernaux có một cách diễn tả thú vị về điều đó: « La Recherche là một tác phẩm bắt buộc đối với các nhà văn. Giống như các tín đồ công giáo thế kỷ 17 bắt chước Chúa Jesus vậy ».

Annie Ernaux có phải là fan của Proust không ? Nhìn qua thì nhà văn này không phải style của bà. Trên thực tế, ông là đàn ông và có râu. Còn bà, một phụ nữ từng nói khá nhiều về việc « viết văn bằng cả cơ thể của mình ». Thẩm mỹ của họ khá khác nhau. Một người thì nổi tiếng về những câu dài  dằng dặc cùng niềm say mê gần như huyền bí về phép ẩn dụ. Đối với ông, đó là thứ « duy nhất có thể tạo ra một dạng bất tử trong phong cách ». Còn người kia thì ưa thích cách ‘viết phẳng » thong thả theo chủ nghĩa tối giản. Một người thì dựng lên một nhà thờ khổng lồ nơi mổ xẻ những quyến rũ và lố bịch của một xã hội trần tục ưa ăn uống và đi dạo. Người kia thì thường xây những nhà nguyện kiểu francisco để nói về cảm giác đau đớn đã « phản bội » cái môi trường bình dân mà bà xuất thân.

Subscribe to get access

Read more of this content when you subscribe today.

Nguồn: L’OBS hors-serie tháng 10/2022

Bi kịch của nhiều người là lên nhầm tầu mà cứ đinh ninh mình sẽ tới đích 😅

Mark Twain từng nói: “Không phải điều bạn không biết khiến bạn gặp sai lầm. Mà sai lầm đến từ những gì bạn tin tưởng tuyệt đối nhưng sự thật thì không phải như vậy ».😎

Drive my car – nét tinh tế của điện ảnh Nhật

Không hổ danh rồng châu Á, phim Drive my car (Cầm lái cho tôi) của Nhật đoạt giải phim quốc tế hay nhất tại Oscar 2022, giải Cành cọ vàng cho phim có kịch bản chuyển thể hay nhất tại Cannes 2021, đồng thời 8 giải khác của Viện Hàn lâm Điện Ảnh Nhật bản. Phim được chuyển thể từ tác phẩm cùng tên trong tập truyện ngắn của nhà văn Haruki Murakami.
Drive my car ẵm các giải thưởng đình đám chính nhờ lối dẫn chuyện nhẹ nhàng, chân chất tự nhiên, khá thuyết phục. Khác với phim của đạo diễn Kim-Ki-Duk gần như câm, Drive my car thoại khá nhiều nhưng không ồn ào, đan xen những khoảng lặng tinh tế. 

Phim cho nhân vật chính Yusuke ra sân ngay từ cảnh đầu tiên và dần hé mở nội tâm của anh. Sau khoảng 30 phút, người xem bị cuốn vào câu chuyện với cái chết bất ngờ của Oto (vợ Yusuke). Đạo diễn và biên kịch đã rất giỏi trong việc giữ lửa cho khán giả. Các xung đột, tính bất ngờ và tương phản được tung hứng xử lý khá tốt, liều lượng vừa phải khiến người xem khó đoán được phần tiếp theo. Cái chết của Oto đóng vai trò một cú hích, đẩy câu chuyện phát triển theo một mạch khác. Từ đây, nhân vật chính được xác định rõ nét hơn.
Với những pha cắt cảnh và chuyển cảnh khéo léo, phim show một góc nhìn tinh tế khi đan xen giữa hình ảnh đời sống sân khấu và đời sống thực. Các nhân vật vừa phải diễn trên sân khấu, vừa phải đóng các vai của mình trong đời thực. Đôi khi cuộc đời buộc người ta vào những vai diễn bất đắc dĩ…  Điện ảnh phương Đông có những cú ngắt bí ẩn lặng người. Trong  Drive my car, đó là đoạn khi Oto hẹn Yusuke tối gặp nhau sẽ nói một chuyện quan trọng, nhưng cô đã vĩnh viễn im lặng trước khi chồng về tới nhà, để lại một nốt lửng mơ hồ tạo nên độ sâu cho phim.
Xung đột nội tâm được đẩy lên cao trào khi  người lái xe đưa Yusuke tới thăm ngôi nhà cũ của cô. Trên nền tuyết lạnh tê tái phủ lên ngôi nhà đổ nát, nỗi đau nhân sinh như ngấm sâu hơn, nhói buốt hơn. Hình ảnh chiếc xe đỏ biểu tượng sự kết nối với cuộc sống, dù có mất mát, dù khó nhọc đau đớn đến đâu, con người ta vẫn phải hướng tới tương lai với những bước chân dũng cảm..
Nếu nói « cuộc đời là những chuyến đi » thì hình ảnh này khá rõ nét trong Drive my car khi các nhân vật luôn được đặt trong xe vừa đi vừa kể những câu chuyện của mình. Các đoạn tự sự diễn ra nhẹ nhàng như hơi thở cuộc sống.
« Cuộc đời tôi đã lạc lối rồi, không còn đường quay lại nữa. Suy nghĩ đó ngày đêm ám tôi như ác quỷ. Cuộc đời tôi trôi qua thật nhàm chán. Nhưng hiện tại thì còn tệ hơn.. » – nhân vật chính tập thoại trong xe. « Tôi nên làm gì với cuộc đời và tình yêu của mình ? Cái gì đã xảy ra ? Ta còn làm gì được ? Ta phải sống cuộc đời mình thôi. Ta sống với những ngày dài dằng dặc. Ta kiên nhẫn đương đầu với những thử thách mà định mệnh đưa đẩy.. Và khi thời khắc cuối cùng tới, ta sẽ ra đi trong tĩnh lặng. Và ở chốn vĩnh hằng, ta sẽ nói với Thượng Đế rằng ta đã chịu khổ đau, rằng ta đã khóc và cuộc sống thật khó khăn… »
Thành công của phim, ngoài kỹ năng về kịch bản và dàn dựng hình ảnh, bối cảnh cũng như sự thể hiện xuất sắc của diễn viên.. mang một thông điệp sâu sắc về cuộc sống, về sức sống và bản năng sinh tồn của con người. Một melodie nhiều thẩm mỹ !
Phim kết lửng để lại vấn vương trong lòng người xem nhiều cảm xúc và suy đoán …

Bộ phim cũng nói lên hiện trạng cô đơn của con người trong xã hội hiện đại khi những kết nối bị đứt gãy giữa các cá nhân và những khoảng trống khắc khoải giữa những người ngay cùng một gia đình.
Ở một góc khác, nhờ đề cập đến sự không chung thuỷ của người vợ mà phim có thể cũng được thêm điểm của ban giám khảo trong cố gắng thoát lối mòn 😅. Đây là một phim được giới biên kịch khá yêu thích. Bởi nhân vật chính vừa là biên kịch sân khấu kiêm diễn viên, vừa viết kịch bản cho sân khấu vừa phải xử lý kịch bản cuộc đời của chính mình. 

Cá nhân mình rất thích nhân vật cô gái câm và cô lái xe. Khi được yêu cầu dẫn đạo diễn đi thăm quan một nơi nào đó, cô dẫn anh ngay tới nhà máy xử lý rác thải và nói rằng cô thấy chúng trông giống những bông tuyết, một hình ảnh gợi ý về sự hồi sinh… 

Cô gái câm cực kỳ duyên dáng. Cũng như cuộc sống, cô diễn đạt bằng các ký hiệu. Phim dày đặc hình ảnh và ẩn dụ.
Tên phim Drive my car (Cầm lái cho tôi) cũng mang một ý nghĩa nhẹ nhàng, kiểu như « hãy dẫn tôi đi, như vậy sẽ tốt hơn »… và « mọi chuyện sẽ ổn thôi » như đoạn kết phim muốn nói.
Hình ảnh hai con người cô đơn và bị tổn thương đứng ôm nhau giữa bao la tuyết trắng là một hình ảnh khá đắt.
Phim mở  bằng một cảnh u tối ma mị và kết bằng một ánh đèn kiên nhẫn cùng nụ cười tàng ẩn đầu tiên trên khuôn mặt người cầm lái.

Bonus vui: một ẩn dụ hóm hỉnh nữa của phim: hãy để phụ nữ cầm lái thì mọi việc sẽ ổn hơn 😄😄😄

Annie Ernaux: « văn học chưa bao giờ trung lập »

Lời giới thiệu: sau cuộc họp báo với nhà xuất bản Gallimard, Annie Ernaux đã đồng ý một cuộc trò chuyện đặc biệt với kênh France Inter. Bà tâm sự về cha mẹ – những người từ nông dân trở thành tiểu thương, vai trò của trường học, của những cuốn sách .. những thứ giúp bà thay đổi môi trường sống và trở thành nhà văn. Bà định nghĩa việc viết như một cách để đạt tới hiện thực, hiện thực của người phụ nữ, tất nhiên, nhưng cũng cả hiện thực của phe thống trị ..
Độc giả biết ơn Annie Ernaux về cách thể hiện tình yêu của bà, về cảm xúc và sự tôn trọng mà bà đón nhận với sự khiêm tốn như khi bà nghe radio trong bếp đưa tin giải Nobel văn học năm nay được trao cho bà. Phản ứng đầu tiên của bà vào giờ phút đó như thế nào ?
Annie: Tôi rất ngạc nhiên khi nghe tin, có cái gì đó bỗng dưng trống rỗng giống như khi bạn không nhận thức được điều gì đang xảy ra với mình. Phải mất một lúc lâu tôi mới tin rằng tôi thực sự được nhận giải Nobel. 
Đó là một trách nhiệm lớn lao nối tiếp sự cam kết trong việc viết văn của tôi.
– Bà đã nói đến « trách nhiệm » gần như ngay lập tức trên truyền hình Thụy Điển khi vinh dự được nhận giải Nobel và cũng là một trách nhiệm lớn lao. Bà muốn nói gì qua điều đó ?
Annie: Tôi muốn nói rằng bằng công việc viết văn của mình cũng như nhiều việc khác đặc biệt khi được nhiều người biết đến, nhất là trong việc viết một cuốn sách, tôi cảm thấy rằng tôi có một cách thức diễn đạt những từ ngữ có khả năng gợi mở cảm xúc nào đó, hay cách diễn đạt riêng trong việc chống lại sự nghèo đói, sự bất bình đẳng giới … Tôi nghĩ rằng văn học không trung lập, văn học chưa bao giờ là trung lập, dù nói một cách mượt mà hay một kiểu viết đẹp thì cũng như một cách để che giấu sức mạnh của nó.
– Một hành động, một cách vận hành, có phải không ?
Annie: Một hành động đối với những người đọc và cả những người không đọc.
– Bằng cách nào vậy thưa bà ?
Annie: Ví dụ, có nhiều người chưa đọc tôi, và có thể cũng không muốn đọc, nhưng họ nghe thấy những điều tôi nói qua những kênh khác như trường học chẳng hạn..
– Bà đã từng là giáo viên phải không ? Nhiều bài văn của bà cũng được đưa vào nghiên cứu ở trường học hiện nay..
Annie: Đúng vậy, tôi còn nhớ đã từng nói với các học trò của mình.. Không, văn học không trung lập. Tôi thấy điều đó khá quan trọng.

– Hội đồng trao giải Nobel nói rằng bà được trao thưởng về sự dũng cảm ở chỗ bà nhận ra gốc rễ, sự ghẻ lạnh, sự hạn chế của tập thể, về ký ức cá nhân.. nhưng đặc biệt về lòng dũng cảm, bà cảm thấy điều đó thế nào ?
Annie: Lòng dũng cảm đối với tôi không chỉ là ngồi vào bàn và cầm bút viết, mà có rất nhiều dạng thức khác nhau chúng ta thấy hàng ngày trong những công việc thường ngày, những công việc chân tay, chăm sóc mọi thứ.. hay chúng ta nói về lòng dũng cảm của người Ukraina..họ thực sự dũng cảm.. còn công việc viết thì đúng ra đó là một may mắn được viết, phải không ?
– Bà không thích lắm khi người ta nói rằng bà là một nhà văn cam kết, điều đó đối với bà như thuộc về một thời kỳ khác ?
Annie: Đúng vậy, đối với tôi, khi người ta nói về một nhà văn cam kết, tôi nghĩ đến Jean Paul Sartre hay thậm chí là Camus..

– Nhưng một cuốn sách dù sao cũng có một cam kết nào đó ..
Annie: Đúng vậy, tôi cũng có những cam kết trong các cuốn sách của mình..

– Bà xuất thân từ một môi trường nghèo khó và đã thoát ra nhờ các cuốn sách của mình. Ngày hôm nay khi được nhận giải Nobel và nhìn lại thời đó bà cảm thấy thế nào ? Trong buổi họp báo bà có nói một câu là « để báo thù cho nòi giống của mình » , một câu khá mạnh..
Annie: vâng, đó là một cách nói khá mạnh mà tôi hay dùng từ hồi 22 tuổi, thỉnh thoảng tôi vẫn dùng. Nó như một quyết tâm tôi cũng không biết vì sao nữa …ý tôi muốn nói là việc viết văn có thể nói lên hiện thực. Tận cùng công việc viết của tôi luôn để nói lên một hiện thực nào đó, hiện thực của người phụ nữ, hiện thực của xã hội ..không phải tôi có thể làm ngay một lúc.. đó là cả một quá trình đấy.

– Bà có nói về tầm quan trọng những cuốn sách của Pierre Bourdieu đối với với bà, bà cũng từng viết về nỗi xấu hổ mang tính xã hội, sự hạn chế, cảm giác không bao giờ được ở vào vị trí của người này người kia..và khi ta thay đổi vị trí xã hội .. Liệu nó có dịu đi chút nào đó hay vẫn còn là, tôi không nói nó như một ngọn lửa luôn cháy, nhưng có thể như cái gì đó nhói trong lòng ?

Annie: Tôi không muốn nói về thời thơ ấu nhất là thời niên thiếu dù nó luôn ở trong tôi cảm xúc không thuộc về một giới nào đó… Người ta nên nhìn về quá khứ để biết ta đến từ đâu và tập trung vào cái  ta còn thiếu ..
– Bà nghĩ đến cha mẹ khi biết tin mình đoạt giải Nobel ?
Annie: Vâng, tôi nghĩ đến cha mẹ, gia đình.. đến điều mà tôi có thể làm cuộc sống của mình tốt hơn.. Tôi không viết để mong được Nobel, tôi viết để tìm điều gì đó đúng.. tôi đã trải qua nhiều điều .. tận cùng của những thứ tôi viết ra nhờ những gì tôi thấy, tôi được trải nghiệm ..
– Về việc viết văn, tôi có cảm giác là đối với bà những gì không trải nghiệm thì không viết.. hay nói một cách khác chỉ viết những gì bà trải nghiệm ?
Annie:  Không, mọi thứ không phải lúc nào cũng toạc ra hết.. Có những người đã có những mối tình vĩ đại.. nhưng có bao nhiêu người viết ra khi họ được sống những mối tình đó ? Cảm giác mọi thứ trôi qua rất nhanh.. Đối với tôi một ngày mà không viết thì tôi cảm thấy nó như một ngày bị mất mát vậy.
– Một ngày của bà diễn ra như thế nào? Bà có viết liên tục không ?
Annie: Ồ không, không, tôi không thể viết liên tục như vậy. Luôn có những thứ ngăn cản.. những cám dỗ, tình trạng sức khoẻ.. nói chung không phải lúc nào cũng có thể viết đâu.
– Bà thấy đó, bây giờ đã có một cộng đồng đang phát sốt tìm đọc bà, đồng hành cùng bà, yêu qúy bà .. thậm chí cả thế hệ trẻ trong số đó.. Bà nghĩ gì về những độc giả của mình, nó gợi lên trong bà điều gì ?
Annie: Tất nhiên tôi rất hạnh phúc, thậm chí là không thể tin được điều đó. Có một khoảng cách trong việc viết ra các từ ngữ và hình ảnh trong đầu, một công việc khó giải thích, một công việc cô đơn… Sau cùng thì tôi được nuôi dưỡng bởi văn học. Tôi có cảm giác đang tham dự vào hệ của những người viết và truyền tải thông điệp ..  
– Điều gì gợi lên trong bà giữa những cuốn sách của mình và thế hệ trẻ hiện nay. Có điều gì đó vô hình tạo nên một liên kết mạnh mẽ giữa các cuốn sách và độc giả của bà.
Annie: Tôi không thể giải thích được tất cả. Có thể tôi có những trải nghiệm sống nào đó chẳng hạn như tôi đã không được nuôi dạy một cách truyền thống. Cha tôi rất hiền và hay nấu nướng, mẹ tôi thì tính cách khá mạnh và tôi nghĩ tôi ảnh hưởng nhiều từ bà, từ những suy nghĩ cách tân của bà..
– Có thể là một sự nổi loạn đâu đó ?
Annie: Vâng, hẳn là vậy.  Một sự nổi loạn đâu đó trong những gì tôi viết .. 
– Annie, bà nghĩ gì về hình ảnh một phụ nữ trẻ vứt bỏ các định kiến, xén tóc, xuống đường biểu tình, đối diện với các rủi ro chết người để đòi sự tự do ?  
Annie: Đó hẳn là một con người rất dũng cảm. Vấn đề là người ta tự hỏi có thể làm gì. Nhưng các chính phủ và các nước làm gì khi thấy những điều đang diễn ra, có thể nói nó là một tội ác chống lại nữ giới. Chúng ta phẫn nộ khi nói đến những gì xảy ra ở Ukraina.. nhưng tôi không thấy nhiều người nói đến vấn đề của nữ giới … Thật khủng khiếp !

– Bà khuyên gì các độc giả trẻ, những người còn chưa đọc bà, nên bắt đầu bằng cuốn sách nào ?
Annie: Còn tùy thuộc đó là ai (cười). Nó phụ thuộc khá nhiều vào các yếu tố tính cách của người đọc. Vâng có thể là cuốn « La Place » hoặc l’Evénement » (Sự kiện) hay là ‘Les années » (Những năm tháng)..
– Bây giờ bà đã thuộc vào cộng đồng những người Pháp đoạt giải Nobel. Trong số họ, bà cảm thấy gần gũi với ai ?
Annie: Có thể tôi cảm thấy gần với Camus, có thể vì cuốn Premier Homme của ông ấy. Nhưng không chỉ có vậy.. Nếu tôi nói với anh rằng một lời nói của ông ấy đã ghi khắc trong tôi lúc ông ấy phát biểu khi nhận giải Nobel, một cách rất khiêm tốn.. tôi không nhớ chính xác nhưng ý ông ấy nói ông sẽ trở lại nếu ông còn thời gian để viết .. Tôi nghĩ rằng lúc đó ông ấy đã viết cuốn Premier Homme rồi.
– Bà đã có diễn văn trong đầu để chuẩn bị nhận giải chưa ?
Annie: Ồ không, tôi chưa biết nói gì. Nhưng có lẽ đó sẽ là một phát biểu mang tính cam kết.

nguồn: France Inter 7/10/22