Mùa hè năm nào, hầu như mỗi thành phố ở Bỉ đều có lễ hội. Độ lớn nhỏ tùy từng nơi, tùy cả lịch sử và văn hóa của vùng đó. 

Nhìn chung bên cạnh những hoạt động truyền thống như rước kiệu, đạp xe, âm nhạc… thì lễ hội nào cũng có những trò chơi dành cho trẻ con và cả người lớn. Từ những trò chơi phổ biến như đu quay, câu vịt, thả xu, bắn súng, ném bóng, lăng vòng.. đến những trò chơi cảm giác mạnh như bodyshake, lướt xe ngược, con lắc hay trò vượt chướng ngại vật … 

Một hoạt động nữa khá phổ biến ở các lễ hội là khu chợ trời nơi mọi người bày bán những đồ mình không cần tới nữa, cả cũ và mới.. 

Không khí lễ hội đặc biệt sôi động hơn nếu trời nắng đẹp. Đây là dịp mọi người ăn mặc long lanh và dắt chó đi dạo, hưởng nắng, nhìn ngắm thiên hạ và biết đâu gặp được một món đồ mình cần với giá cực kỳ rẻ.. hay cũng có thể tình cờ gặp một mối nhân duyên Trời giáng không chừng 🤣

Các gian hàng bán đủ thứ từ video, sách cũ, đĩa nhạc, bàn ghế, tranh tượng, đèn treo, … cho tới quần áo, giày dép, nồi chảo, đồ gốm, các vật dụng gia đình, đồ chơi trẻ em.. và cây cối. 

Ở những khu chợ như thế này, việc mua bán cũng giống như tình yêu, tức cũng phải tùy duyên nợ và tùy cả tính người nữa. Có những món đồ người ta mua rất nhanh. Nếu đồ cồng kềnh không tiện xách đi thì họ thường trả tiền trước xong gửi đó rồi đi dạo một lúc sau quay lại lấy. Có những thứ thì người ta do dự mãi nhưng nửa tiếng sau quay lại đã không còn. Có những người cò kè từng 50 cent như sắp thành triệu phú. 

Năm nay có một cô bạn bán rommelmarkt tôi tới chơi và đứng ngắm mọi người qua lại, ngắm cả nhân duyên của từng món đồ. Có cô bé khoảng 5 tuổi tóm lấy một quả bóng xù ôm ghì vào người như không muốn rời. Xong lúc mẹ nó hỏi con có muốn không thì con bé lại thả xuống và nói không ạ. Chúa mới biết vì sao 🤣 Có những món đồ rất nhiều người chạm vào, cầm lên xem rồi lại để xuống. Cuối ngày chủ nhân lại xếp lại vào thùng cho đợt bán sau. Ngày ra đi của nó chưa đến. Vạn sự đều tùy nhân duyên cả. Người cũng vậy mà đồ vật cũng thế. Không phải cứ tống đi là xong.

Nhiều gian hàng có cả một thùng để đồ gratis (miễn phí) cho những ai thích cứ việc ghé lấy. Cảm ơn cũng tốt mà quên cảm ơn cũng không sao. Có cả những người chuyên săn những đồ gratis như vậy. Một bà có một xe đẩy khá pro đi thu lượm những đồ gratis để cho đám trẻ nghèo ở khu nào đó, hoặc bán lại… Nói chung cuộc sống mà, muôn hình vạn trạng, gì cũng có .. 

Cùng với âm nhạc, chủ yếu là nhạc retro kèm một số ca khúc nhạc dance được phần lớn ưa chuộng, không khí lễ hội rộn ràng cả sắc màu quần áo .. ko khác gì một lễ hội thời trang mini.. ngày thường mấy ai mặc vậy 🥳 Một bà chạc 60 mặc váy trắng như nữ thần ngồi trên một chiếc xe lăn..  Sao lại không nhỉ ! Đời là mấy tí ! Những phụ nữ trẻ diện váy đỏ váy hồng rực rỡ.. đeo kính thời trang sành điệu như trong phim. Này là một cô xúng xính trong bộ đồ nhân vật X như cô đã chờ dịp này khá lâu rồi. Kia là một anh hóa trang son phấn lòe loẹt, mặc váy trắng cô dâu và đẩy một chiếc xe ba gác.. Thì cuộc sống có khác gì một vở kịch đâu ? Mỗi người đều phải đóng tốt vai của mình. Và đều có quyền thể hiện mơ ước khi thời tiết cho phép 😅

Trời nắng đẹp, gió nhẹ.  Các cặp già trẻ nắm tay nhau tung tăng đi lòng vòng.. Nói chung là cứ phải đi loanh quanh cho đời đỡ mỏi 🤣 Có một xe bán kem trẻ con bu rất đông. Một cậu bé chạc 4 tuổi hỏi: 

– Cháu muốn mua kem sô cô la ạ.

Anh bán kem nói: sô cô la hết rồi cháu ăn kem khác được ko ? và chỉ vào cái bảng giá. Cậu bé nói:

– nhưng cháu chưa biết đọc ạ.

Anh bán kem cười lớn rồi đọc tên từng loại kem.

Cuộc sống đầy những phút dễ thương như vậy.

Có cặp vợ chồng cùng nhau đi bán đồ ở rommelmarkt. Chị vợ dán nhãn Gratis (free) vào áo chồng, rồi đeo kính mát ngồi vắt chân lên ghế…chớ kết quả mãi chưa thấy động tĩnh gì. Tham vừa thôi chứ, ngày nắng đẹp đã được phơi nắng free còn đòi hỏi nhiều thế  🤣🤣🤣

Một người đàn ông đứng nhìn chiếc xe đạp cũ rất lâu. Ông nhìn ngang nhìn dọc xoay tới xoay lui chiếc xe cũ một hồi, ngắm còn kỹ hơn ngắm gái 🤣. Xong nói chuyện với người bán và đồng ý mua với giá 20 €. Ông vỗ vỗ lên chiếc xe và nói trước khi dắt nó đi:  « tôi sẽ cho nó một cuộc sống mới  » 🥰

Không thấy ông đeo nhẫn trên tay nên tôi cũng đoán mò và mạnh dạn chúc mừng chiếc xe – người vợ mới của ông hạnh phúc. 🥳🥳🥳

Dù cuộc sống thực tế đẹp và hấp dẫn hơn điện ảnh ngàn lần, nhưng ta vẫn không mua được DVD khi phim đang chiếu ở rạp 😜
Forrest Gump khởi đầu và kết thúc đều với hình ảnh một chiếc lông hồng bay bay…
Người lương thiện, tích cực thì nghĩ: cuộc đời thật phù du, phải ráng trân quý từng giây phút, sống sao cho đẹp và ý nghĩa hơn. Người tiêu cực, cạn nghĩ thì bất cần: kệ cm nó đi, đời ngắn lắm, cứ làm bất cứ gì để có tiền và danh, đằng nào cũng vậy thôi, đời có nghĩa chó gì đâu 😎

Một linh mục ở một làng nhỏ trong thị trấn nọ bị ốm rồi qua đời. Linh hồn ông lên thiên đàng và gặp thánh Pierre. Thánh Pierre xem xét hồ sơ của người mới: một cuộc sống bình lặng, một tâm hồn trong sạch không mắc tội lỗi nào. Thánh Pierre mở cửa cho ông vào thiên đàng. Thánh Pierre giải thích trong thiên đàng mỗi người sẽ sở hữu một cỗ xe mây đưa đến những nơi vui vẻ tuyệt vời: đi ăn tiệc, đi nghe nhạc, đi khiêu vũ tuỳ thích…
Ngày đầu tiên, vị linh mục tận hưởng cuộc sống tuyệt vời trên thiên đàng. Ông tới những bữa tiệc tràn ngập hoa trái và đồ ăn ngon, ăn uống thoả thích, xong đi nghe hoà nhạc du dương, rồi xem các điệu múa tuyệt mỹ …
Ngày thứ hai, ông bắt đầu nhận ra rằng cỗ xe mây của ông chưa phải là cỗ xe tuyệt nhất.
Ông quan sát thấy có một chàng trai da ngăm ngồi trên một cỗ xe mây lộng lẫy, lướt với tốc độ nhanh hơn xe của ông và trên xe còn có cả các cô gái xinh đẹp và một dàn nhạc hoành tráng.
Ông quay lại chỗ thánh Pierre và hỏi:

  • Cả cuộc đời tôi, tôi luôn vượt qua mọi cám dỗ, tôi phục vụ Chúa với lòng thành kính nhất.. rồi tôi được lên đây. Nhưng có vẻ như tôi vẫn chưa có được một số phận đáng mơ ước. Tôi thấy cái anh da ngăm.. tôi không rõ anh ta đã làm gì để được nhận một cỗ xe đẹp và tốt hơn của tôi vậy ?
    Thánh Pierre đáp:
  • Ông làm linh mục ở một thị trấn nhỏ heo hút. Mỗi chủ nhật chỉ có khoảng mươi người đến
    cầu nguyện trong nhà thờ của ông. Còn anh kia, anh ta là phi công của hãng hàng không đó. Mỗi ngày có 350 hành khách cầu Chúa khi anh ta cho máy bay cất cánh và hạ cánh đó, thưa linh mục. 🙈🙈🙈

Goya, một tầm vóc vĩ đại.

Bắt rễ từ thế kỷ 18 – 19, nghệ thuật của Goya dường như đang biến hoá trước mắt chúng ta.
Các tác phẩm thời kỳ đầu của ông mang phong cách của họa sĩ chế độ xưa (thời trước cách mạng Pháp), trong khi sau năm 1792, chứng kiến những nỗi kinh hoàng và thất vọng, người nghệ sĩ với tài năng riêng cho chúng ta thấy nghệ thuật của ông mang những tầm nhìn tuyệt vời.

Goya sinh năm 1746, trước Mozart 10 năm, trước Beethoven 24 năm. Ông 46 tuổi khi Cách mạng Pháp nổ ra, 57 tuổi vào năm 1800. Do vậy ông là người của thế kỷ 18. Nhưng ông đã sống khá lâu – cho đến tận năm 1828. Các tác phẩm của ông chứa đựng những khía cạnh hoàn toàn mới và có tính dự báo tương lai, đến nỗi nó thậm chí thuộc về thế kỷ của Delacroix, Baudelaire và Manet. Cả ba cũng tỏ lòng thành kính với thiên tài của ông. Việc có gốc rễ cả từ thế kỷ 18 và 19 khiến các tác phẩm của Goya rất đa dạng và phong phú.

Cách mạng và sự đổ vỡ.
Người ta thường cho rằng khúc ngoặt quyết định là vào năm 1792. Khi một căn bệnh rất nặng suýt giết chết Goya, buộc ông phải điều trị dài ngày và khiến ông bị điếc vĩnh viễn. Cơn lốc các sự kiện chính trị cũng góp phần vào sự đổ vỡ này. Cách mạng Pháp gây những hậu quả nghiêm trọng ở Tây Ban Nha. Nhóm Ilustrados, đại diện Tây Ban Nha của phong trào Khai sáng, những người chia sẻ lý tưởng của các triết gia Pháp cùng với Goya, bị săn lùng: các bộ trưởng Floridablanca, Cabarrus, Jovellanos, Ceán Bermúdez, Saavedra, tất cả những người bảo vệ họa sĩ, đều bị tù đày hoặc lưu vong.

Căn bệnh của Goya, vẫn còn là một bí ẩn, cũng có thể được hiểu như dấu hiệu của tình trạng bất ổn giữa hai ngả: ông ủng hộ lý tưởng của phong trào Khai sáng và Cách mạng, nhưng đồng thời ông cũng là Họa sĩ của triều đình (Pintor de Camera), thành viên của Hàn lâm viện, có liên hệ bản chất với hệ thống quân chủ mà ông đã nỗ lực leo lên từng bậc với tham vọng đạt đến đỉnh cao. Sự khác biệt này có thể chịu được ở mức độ nào?

Tuy nhiên, sau một thời gian dài dưỡng bệnh tại nhà người bạn là Sebastiàn Martinez ở Cadix, Goya không còn là một họa sĩ như trước nữa. Năm 1794, ông gửi đến Hàn lâm viện một loạt mười một bức tranh, trong đó ông viết, ông đã để cho “tính ngẫu hứng và phóng tác” được hoàn toàn tự do. Đó là những bức tranh với các cảnh cháy nổ, đắm tàu, nhà tù và trại điên, mang đặc điểm thực tế của những thứ được chứng kiến, chứa  thông điệp ngầm qua những tưởng tượng hãi hùng. 

Họa sĩ triều đình
Sinh ra gần Zaragoza, có cha là một thợ thủ công và mẹ xuất thân từ một gia đình quê nề nếp, Francisco Goya học nghề với một người thầy trong vùng, José Luzán, sau đó thi trượt mấy lần trong các cuộc thi vào Hàn lâm viện San Fernando ở Madrid. Tài năng của Goya không sớm bộc lộ.

Liệu ông có giống với « gã beo béo » mà nhà văn Pierre Michon tưởng tượng (trong Ông chủ và người hầu) ? Gã tỉnh lẻ thô kệch bị lóa mắt bởi bao hình ảnh lộng lẫy trong các cung điện của Madrid cũng như sự hào hoa của xã hội thượng lưu và vẻ kiêu kỳ của các đại tiểu thư không bao giờ với tới ? Lóa mắt và choáng ngợp bởi tham vọng đạt được điều đó, gia nhập với họ và trở thành họa sĩ vĩ đại của thế giới, tiếp cận các đại tiểu thư xinh đẹp …? Mọi người cho rằng với bức chân dung tự họa năm 1771, đầy sinh lực và vững vàng, hé mở phần nào trình tự tiến triển trong sự nghiệp của ông.

Trở về sau một thời gian nghiên cứu ở Ý, ông nhận được những đơn đặt hàng đầu tiên từ các nhà thờ ở Saragosse và giới quý tộc Aragon. Ông cưới Maria Josefa Bayeu, chị gái của anh em nhà Bayeu, những họa sĩ Aragon có tiếng và thân thiết với Anton Raphael Mengs, người khá ảnh hưởng đến sự nghiệp của ông sau này. Nhờ sự bảo trợ của Francisco Bayeu, ông được vào Xưởng sản xuất thảm Hoàng gia, nơi trong suốt mười lăm năm, ông đã vẽ rất nhiều, mang lại thu nhập đều đặn và xác định vị thế của ông.
Với mục đích trang trí cho cung điện của hoàng tộc, những tấm thảm trình bày các chủ đề vui vẻ, những cảnh phổ biến như Lối đi dạo ở Andalusia, nơi có các sự kiện hoành tráng, các trang phục dân tộc … Nhưng thành công phụ thuộc vào sự công nhận của Viện Hàn lâm. Goya được nhận vào đó vào năm 1780; mười lăm năm sau, ông thay thế Francisco Bayeu đảm nhiệm việc quản lý viện. Đồng thời, ông trở thành họa sĩ vẽ chân dung chính của tầng lớp quý tộc Tây Ban Nha, được sự ủng hộ mạnh mẽ từ các Công tước xứ Osuna và Medinaceli cũng như chủ ngân hàng Cabarrus.

Tự do chói sáng.
Năm 1799, ông được bổ nhiệm làm Họa sĩ đầu tiên của nhà vua. Gia đình Charles IV, bức chân dung tập thể cỡ lớn được vẽ vào năm 1800, đánh dấu đỉnh cao của sự nghiệp chính thức, được sánh ngang với bức Thị nữ Les Menines của Vélasquez (một trong ba người thầy của ông, cùng với Rembrandt và mẹ thiên nhiên, như ông tuyên bố). Ông đã trưởng thành từ những bài học của người thầy đầu, để đạt được một phong cách quyết đoán, táo bạo, quyến rũ, nhưng vững vàng và dễ chịu hơn so với kỹ thuật điêu luyện quý phái của bậc thầy Sevillian. Ông cũng khẳng định tính độc lập trong nghệ thuật của mình qua sự thông tường đáng kinh ngạc khi nhìn vào các người mẫu: những người mẫu này bị méo đi bởi những tật xấu, đến mức trông như những biếm họa.

Không lâu trước đó, vào năm 1798, ông vừa hoàn thành một công trình hoành tráng, những bức bích họa ở Nhà thờ lớn San Antonio de la Florida, nơi ông được sánh ngang với Tiepolo, nhưng bằng một phong cách hiện thực và dân dã  rất riêng. Đó cũng là giai đoạn ông qua lại với nữ công tước xứ Alba, và hình ảnh hai thiếu gia, một người có quần áo và một người khỏa thân, với những cử chỉ rõ ràng khiêu khích trực tiếp người xem, đã ám ảnh Manet.
Trong những năm 1790, Goya đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp và nghệ thuật. Nhưng đó cũng là thập kỷ đau đớn khủng khiếp với ông do bệnh tật gây ra. Kể từ đó, hội họa của ông vừa đạt được sự tự do tuyệt vời vừa bắt đầu hướng tới các chủ đề kịch tính, u ám hay ma mị: những cảnh đấu bò tót, những kẻ giết người, mất trí, kẻ ăn thịt người, ác quỷ và phù thủy …

Nghệ thuật chạm khắc vốn quen thuộc với ông, và ông đã khắc một phần lớn các kiệt tác của Velasquez, rồi sau đó là một loạt các tác phẩm như: Sự bất chợt (Les Caprices), Thảm họa chiến tranh (Les Désastres de la guerre),  Đấu bò (La Tauromachie), Sự khác biệt (Les Disparates, còn gọi là Ngạn ngữ) – tạo thành một kỳ tác trong kiệt tác, một tượng đài khổng lồ của bóng tối hấp dẫn và đáng sợ, có lẽ là phần tuyệt đối nhất của thiên tài Goya.

Bức tranh Thảm họa, nửa thực nửa ảo, ngụ ý về những hành động tàn bạo của quân đội Napoléon từ năm 1808 trong cuộc xâm lược và chiếm đóng Tây Ban Nha. Lần đầu tiên trong nghệ thuật phương Tây, sự tàn bạo và kinh hoàng của hành vi con người được phơi ra dưới ánh sáng trực diện, không một chút sắc thái mang tính anh hùng hay lãng mạn. Hai tấm tranh lớn, La Charge des Mameluks, ngày 2 tháng 5 năm 1808 và Les Fusillades, Vụ nổ súng ngày 3 tháng 5 năm 1808, đều tưởng nhớ những sự kiện bi thảm này. Bức thứ hai đã trở thành một trong những biểu tượng to lớn của hội họa phương Tây và là biểu tượng được thế giới ngưỡng mộ về tính tử đạo của các dân tộc bị áp bức.

Hành trình đến tận cùng của bóng đêm.
Sau khi người Pháp rời khỏi, việc Ferdinand VII trở lại ngai vàng Tây Ban Nha đã kéo theo một làn sóng đàn áp chống lại phe Tự do. Goya, lúc này đã già, bị điếc, rời xa triều đình và Hàn lâm viện, thấm đẫm một chủ nghĩa bi quan cay đắng, nhưng lại khiến nghệ thuật của ông mang một tầm vóc vô cùng lớn lao. Năm 1819, ông chuyển đến một ngôi nhà mới ở ngoại ô Madrid, Quinta del Sordo (Ngôi nhà của người điếc), nơi ông trang trí tường bằng những bức họa u ám: những hình ảnh tuyệt vọng về một nhân loại không thể cứu vãn với sự ngu dốt và mê muội, bạo lực mù quáng và cái ác, được vẽ theo kiểu những biến dạng đáng sợ. Ông mang phong cách của chủ nghĩa biểu hiện một thế kỷ trước khi trào lưu chính hình thành.
Sự phục hồi của chế độ chuyên chế vào năm 1823 khiến ông lo sợ cho tự do của mình. Lấy lý do đi chữa bệnh, ông đến lưu vong ở Bordeaux, và sống bốn năm cuối đời ở đó cùng cô Leocadia Zorilla, người đến với ông sau khi vợ mất. Hơn 80 tuổi, Goya không mất đi chất nghệ thuật của mình, ông vẫn tiếp tục trải nghiệm. Những kiệt tác cuối cùng, như bốn tấm thạch bản chủ đề đấu bò, những bức họa nhỏ trên ngà voi hay bức tranh tuyệt vời mà họa sĩ tiền-ấn-tượng gọi là Cô bán sữa ở Bordeaux .. chứng minh tính sáng tạo nguyên vẹn và sức mạnh của một nghệ thuật vĩ đại lan tỏa. Bởi vì nó quan tâm đến thực tại, bao gồm cả những gì đen tối nhất, theo cách trực diện nhất, và bởi vì nó dò tới những góc hiểm hóc nhất trong tâm hồn con người, nơi ẩn náu những phi lý và điên rồ, nghệ thuật của Goya như soi sáng cho cả thế kỷ tương lai và báo trước những dòng chảy lớn của thời kỳ hiện đại.

(lược dịch từ Connaissances des Arts – số tháng 3/2021)

Bí quyết thành công và hạnh phúc trong cuộc sống chỉ nằm ở hai việc: quản lý tài chính và quản lý cảm xúc, trong đó cái sau quyết định 90% cái trước.

Trong con mắt vằn đỏ của những con sói đang tru lên hằm hè tấn công một kẻ không cùng bầy với chúng, có một nỗi sợ hãi ẩn sâu. Nỗi sợ hãi của kẻ yếm thế trước một đối thủ tiềm năng mạnh hơn. Lẩn khuất trong đó là sự đố kỵ ghê gớm được giấu kỹ dưới những lớp lụa đạo đức mờ ảo lung linh… Che mắt thiên hạ thì dễ, che mắt Trời thì .. hơi xương 😎 Liệu chúng qua được cửa này không ? Cửa này mới là cửa gian nan nhất. Tuy vô hình nhưng lại vô cùng minh trí. Những giá trị thật sự có con đường đi riêng và tiếng nói riêng của nó mà không cần phải ồn ào.

Tính bầy đàn triệt tiêu tư duy độc lập, tư duy sáng tạo. Nó trải thảm cho tư duy nô lệ 😎

Einstein từng nói: người đi theo đám đông thì không bao giờ đi xa hơn đám đông.

« Thiên thần gẫy cánh » của Picasso

Trên một nền xanh da trời mơ mộng, Picasso vẽ một người đàn ông nằm chổng mông, trông như một thiên thần vừa bị ngã sấp mặt xuống đất. Đôi mắt mở thao láo trên cái đầu đang quay nhìn « phần đuôi » của mình một cách ngu ngơ, kiểu « sao thế nhỉ » 😅.
« Thiên thần » có vẻ khá vất vả vì sự  nặng nề của anh ta, với chân tay thô kệch và những thứ « của nợ »  phơi ra rất siêu hiện thực 😎. Anh ta liệu bay nổi với những thứ vướng víu có sức trì kéo đó không ? Anh ta như đang loay hoay nên trở thành thiên thần hay cứ làm một con thú trần trụi bản năng ?  Một bài trên tạp chí mỹ thuật từng mỉa « con thú hoang » khi nói về nhân vật này của Picasso 😎
Bức tranh có tông dịu nhẹ nhưng lại toát lên sự giằng xé giữa hai thế giới: mộng mơ và đời thực. Một bức tranh hóm hỉnh nhưng sâu sắc. Một bức hiếm hoi và không hề nương tay hơn khi ông vẽ phụ nữ 😉

Picasso vẽ bức này vào giai đoạn cuối, khi ông đã quá trải đời, hiểu về con người, nhất là đàn ông. Giới nghiên cứu mỹ thuật đều biết ông mắc hội chứng sợ phụ nữ (vừa thích nhưng vừa sợ 😜), nên tranh vẽ các bà các cô là ông hay băm ra « cho bõ ghét ». Điều này thể hiện khá rõ qua bức Những cô gái vùng Avignon. Còn mấy bức ổng vẽ các cô bồ thì thôi rồi, luôn với cái nhìn sắc nhọn lột tâm can người mẫu.. Bởi vậy bức « Người đàn ông khỏa thân nằm » (L’homme couche’ nu – 1971) này quả là một bức hiếm hoi ông vẽ mẫu nam. Rất Picasso, rất sắc nhọn và hóm hỉnh nhưng cũng rất nhân văn.